Thursday, March 31, 2011

Giảm phụ thuộc điện

TT - Giá điện tăng, lịch cúp điện triền miên hơn là lý do khiến nhiều doanh nghiệp phải nghĩ cách tiết kiệm cũng như dùng nguồn năng lượng khác, giảm bớt phụ thuộc vào điện. Trên hết vẫn là làm sao dùng điện một cách hợp lý và hiệu quả.

Giải pháp “tòa nhà xanh” cùng việc tận dụng chất thải để sản xuất điện năng đang được các doanh nghiệp đưa vào chiến lược kinh doanh, mở ra một hướng đi mới xem ra rất phù hợp xu thế hiện nay.

Siêu thị “xanh”

Từ cuối năm 2010, Big C đã đưa vào hoạt động thế hệ đầu tiên mô hình siêu thị xanh, sử dụng công nghệ thân thiện với môi trường. Bà Dương Quỳnh Trang, giám đốc đối ngoại Big C VN, cho biết lượng điện tiêu thụ tại hệ thống Big C chiếm khoảng 30% trong các chi phí vận hành của siêu thị. Vì vậy, mô hình siêu thị xanh này cho phép tiết kiệm khoảng 20% năng lượng sử dụng so với một trung tâm thương mại bình thường.

Siêu thị xanh áp dụng các biện pháp tiết kiệm năng lượng, từ việc thay thế thiết bị chiếu sáng tiết kiệm điện đến lắp đặt hệ thống giám sát và quản lý năng lượng, giúp kiểm soát liên tục mức độ tiêu thụ điện cũng như chất lượng sử dụng điện tại các bộ phận của trung tâm thương mại, từ đó chỉ ra những điểm cần cải thiện và giúp tối ưu hóa các quyết định đầu tư mới về trang thiết bị.

Cắt giảm 50% công suất chiếu sáng

UBND TP.HCM vừa yêu cầu các đơn vị thương mại, dịch vụ cắt giảm ngay 50% công suất đèn chiếu sáng quảng cáo, trang trí ngoài trời vào các giờ cao điểm từ 17g-21g. Khuyến khích các cơ quan, đoàn thể tận dụng tối đa ánh sáng và thông gió tự nhiên, không sử dụng các thiết bị tiêu tốn điện khi không thật sự cần thiết. Đối với hệ thống chiếu sáng công cộng, phải điều chỉnh thời gian chiếu sáng hợp lý; khuyến khích sử dụng các loại đèn tiết kiệm điện.

Đặc biệt, để giảm phụ tải đỉnh cho hệ thống trong giờ cao điểm, hệ thống bồn trữ lạnh của siêu thị sẽ vận hành vào ban đêm khi giá điện rẻ, tích trữ năng lượng dưới dạng đá lạnh và sẽ giải phóng nguồn năng lượng này vào ban ngày khi giá điện cao nhờ đá tan chảy, từ đó cung cấp khí lạnh cho hệ thống điều hòa của trung tâm thương mại. “Tiết giảm chi phí điện này sẽ là đòn bẩy cho chính sách giá tốt, từ đó bảo vệ hiệu quả hơn nữa sức mua của người tiêu dùng” - bà Trang cho biết.

Dùng chất thải sản xuất điện

Cũng để tránh bớt phụ thuộc vào điện, Công ty cổ phần thực phẩm Đức Việt (Hà Nội), một đơn vị chế biến thực phẩm khép kín từ lò mổ đến nhà máy chế biến xúc xích, đang triển khai dự án tổ hợp chăn nuôi gắn với hệ thống chất thải bằng công nghệ biogas của Đức để sản xuất điện, nhiệt năng và phân vi sinh.

Với quy mô khoảng 120.000 con heo xuất chuồng/năm cung cấp cho lò mổ của Đức Việt, công ty xây dựng thêm nhà máy biogas xử lý khoảng 100.000 tấn chất thải/năm. Lượng biogas được tạo ra từ chất thải chăn nuôi và chất thải nông nghiệp hữu cơ khác có thể sản xuất được 32 triệu kWh điện/năm, đủ cung cấp điện cho toàn bộ trang trại bao gồm hệ thống bơm, thông gió làm mát, chiếu sáng, sưởi, khử trùng, vệ sinh, khử mùi, cung cấp thức ăn tự động, sấy và sản xuất thức ăn chăn nuôi... Ngoài ra, nhà máy biogas còn có thể cung cấp hàng nghìn tấn phân vi sinh chất lượng cao cho sản xuất nông nghiệp như trồng rau quả, trồng nấm, nuôi giun quế, nuôi lươn.

Ông Mai Huy Tân, giám đốc Công ty Đức Việt, cho biết sẽ liên doanh với một công ty của Đức để xây dựng nhà máy biogas xử lý chất thải trang trại. Phía Đức góp vốn bằng công nghệ thiết bị, thu về bằng chỉ tiêu giảm phát thải CO2 và hoàn vốn đầu tư bằng cách bán lại chỉ tiêu này. Phần đầu tư còn lại cho trang trại, Đức Việt sẽ tự lo bằng nguồn vốn cổ đông và một phần vốn vay.

Ông Tân cho biết thêm sẽ kết nối các doanh nghiệp ở ĐBSCL với doanh nghiệp châu Âu để phát triển dự án năng lượng sinh học tái tạo quy mô lớn, bằng cách tận dụng các nguồn chất thải hữu cơ nông nghiệp của ngành trồng lúa và chế biến lúa gạo (hàng chục triệu tấn/năm về rơm và trấu), trồng ngô (thân, lá, bẹ), trồng và chế biến khoai mì (thân, lá, vỏ và bã), trồng và chế biến mía đường (bã mía)...

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho rằng từ trước đến nay, số doanh nghiệp quan tâm đến vấn đề tiết kiệm điện còn khiêm tốn. Thực tế nhiều doanh nghiệp hiện nay vẫn sở hữu trình độ công nghệ rất thấp, vừa làm tiêu hao năng lượng, nguyên liệu, vừa làm chất lượng sản phẩm kém đi, giá thành tăng lên. Vì vậy trong tình hình giá điện tăng cao rất cần khuyến khích doanh nghiệp thực hiện đầu tư, đổi mới trang bị thiết bị công nghệ sử dụng năng lượng tiết kiệm.

LÊ NGUYÊN MINH - N.BÌNH

tuoitre

Bahrain khác hẳn Libya và Ai Cập

TTCT - Ngày 6-3 vừa qua, hàng ngàn người Bahrain theo Hồi giáo Shiite đã xuống đường chặn cổng vào dinh thủ tướng Khalifa bin Salman Al Khalifa. Trong khi đó ở Libya, ông Gaddafi dồn sức cùng tái chiếm đất đai và quyền lực đã mất.

Cả hai ông Gaddafi ở Libya và Khalifa ở Bahrain hầu như gặp phải chống đối cùng lúc. Ở Bahrain, cuộc biểu tình đầu tiên nổ ra hôm 14-2, phản ứng của ông Khalifa rất “cổ điển”: đàn áp, một thanh niên chết.

Qua hôm sau, đám tang thanh niên này biến thành biểu tình, cảnh sát lại nổ súng: một người chết, 25 người bị thương. 3g sáng ngày 17-2, cảnh sát bất ngờ tràn vào quảng trường Hạt Trai (nguồn lợi khác của Bahrain bên cạnh dầu hỏa và du lịch), nơi dân biểu tình dựng lều cắm trại qua đêm: ba người thiệt mạng, hàng trăm người bị thương, theo truyền hình Al Jazeera. Thủ tướng mà đám đông đòi lật đổ chẳng ai khác là chú ruột của quốc vương Hamad bin Isa Al Khalifa, tại vị gần 40 năm qua, được xem là người giàu nhất Bahrain (1).

Ở Libya, biểu tình nổ ra trễ hơn hai ngày. Đến ngày 16-2 mới bùng nổ tại thành phố lớn thứ nhì của Libya là Benghazi và tại thị trấn Zentan. Qua hôm sau, biểu tình nổ ra tại thủ đô Tripoli và 24 người trúng đạn, theo New York Times. “Đối tượng” nhắm đến không ai khác là đại tá Gaddafi, người đã cầm quyền hơn 41 năm, hơn ông Khalifa ở Bahrain một năm.

Đồng minh siêu chiến lược

Chẳng “mèo nào cắn mỉu nào", có khác chăng là hai ông này đã không “phò” cùng “một chúa”. Nhà nghiên cứu cao cấp Stephen Zunes của Foreign Policy in Focus kiêm giáo sư Trung Đông học ĐH San Francisco nhận xét về quan hệ đặc biệt với Mỹ của quốc vương Bahrain như sau: “Hạm đội thứ năm cùng bộ tư lệnh trung tâm hải quân Mỹ đóng tại đây, kiểm soát 1/5 đất nước bé xíu này, biến khu vực phía nam hòn đảo này tuyệt đối “bất khả xâm phạm” đối với người dân Bahrain... Cựu chủ tịch liên quân, đô đốc William Crowe có lần nói với tôi rằng Bahrain là đồng minh tuyệt hảo mà nước Mỹ có thể có được trên thế giới này. Tất cả là nhờ nhà độc tài thân Mỹ, vua Hamad bin Isa Al Khalifa. Hoàng thân Khalifa bin Salman Al Khalifa, chú của vua, cai trị gần 40 năm qua. Cả hai đều một lòng một dạ với mối quan hệ đồng minh sát cánh cùng Mỹ. Và cả quan hệ kinh tế nữa. Bahrain là nước Ả Rập đầu tiên sản xuất dầu hỏa từ năm 1932. Hãng dầu Standard Oil of California (nay đổi tên là Chevron), kế đó là Hãng dầu Texaco, thay nhau kiểm soát dầu hỏa đất nước này qua việc làm chủ sở hữu công ty dầu Bahrain Petroleum Company, cho đến khi chính phủ nước này mua lại công ty vào năm 1980”.

Nhìn vào bản đồ vùng vịnh Ba Tư sẽ thấy Bahrain như là “lan can” trên biển của Saudi Arabia và UAE (Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất), bên kia biển là Iran. Chuyện hạm đội thứ năm của Mỹ có đóng hết 1/5 đảo quốc Bahrain diện tích chỉ 750km2 (lớn hơn Phú Quốc, 574km2, một chút) cũng không có gì lạ, không khác gì chuyện thủy quân lục chiến Mỹ đóng tại Okinawa.

Bảo vệ từ A đến Z

Chính nhờ mối quan hệ đặc biệt đó mà Bahrain có được một số phận khác với Libya của ông Gaddafi vốn cứ thích đối nghịch Mỹ suốt. Trong làn sóng biểu tình từ hơn ba tuần qua ở thủ đô Manama, thái độ của Chính phủ Mỹ thể hiện một sự phản kháng trong bao dung. Hôm 15-2, trợ lý ngoại trưởng Crowley ra tuyên bố: “Chúng tôi nhận được khẳng định có hai người phản đối ở Bahrain bị giết... Nước Mỹ hoan nghênh các tuyên bố của Chính phủ Bahrain sẽ điều tra về các cái chết đó và sẽ tiến hành các biện pháp pháp lý chống lại việc sử dụng vũ lực của cơ quan an ninh Bahrain” (2). Chưa kịp thấy điều tra gì như Chính phủ Bahrain đã hứa thì xảy ra vụ quảng trường Hạt Trai ngày 17-2.

Ngày 18-2, bà Christiane Amanpour, nữ phóng viên chiến tranh vùng Vịnh và là phu nhân của nguyên phụ tá ngoại trưởng kiêm người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ James Rubin, đã nói chuyện tay đôi với Ngoại trưởng Hillary Clinton trên truyền hình ABC. Bà Christiane Amanpour chất vấn: “Mới cách đây mấy tháng bà đã gọi Bahrain là một đối tác mẫu mực, một mô hình cải cách. Vậy mà họ đang đàn áp ngay lúc chúng ta đang nói chuyện ở đây. Nước Mỹ sẽ lên án hay nương nhẹ Bahrain y hệt như với Ai Cập? Liệu sẽ gọi đó là (giai đoạn) chuyển tiếp?”.

Ngoại trưởng Clinton trả lời: “Lập trường và nguyên tắc của chúng tôi ở Ai Cập cũng như ở Bahrain. Chúng tôi muốn thấy các nước đó tiến đến dân chủ. Và chúng tôi sẽ vẫn nói như vậy”. Thế là bà Christiane Amanpour phản bác: “Vẫn có những chuyện xảy ra không như bà kêu gọi, kiềm chế và không sử dụng bạo lực. Vẫn cứ là bạo lực. Mỹ sẽ làm gì hay cũng sẽ nương tay với Bahrain như với Ai Cập?”.

Thấy không có gì “nhúc nhích”, đến ngày 23-2 tờ Christian Science Monitor bực dọc viết: “100.000 người phản kháng hôm qua đã nổi lên mạnh mẽ hơn nữa. Trước tình hình leo thang này, ông Obama phải làm hơn nữa chứ không chỉ tố giác bạo lực suông. Nước Mỹ phải buộc Bahrain tăng quyền hạn cho quốc hội vốn bị tàn phế” (3). Hai ngày sau, Tổng thống Obama ra tuyên bố: “Tôi hoan nghênh loan báo của vua Hamad bin Isa Al Khalifa về những thay đổi quan trọng trong nội các và tái khẳng định cải cách. Mỹ ủng hộ sáng kiến đối thoại quốc dân của thái tử Salman bin Hamad al-Khalifa...” (4).

Bỗng dưng xuất hiện nhân vật thái tử vào lúc dân chúng đòi dẹp luôn quốc vương! Quốc hội Bahrain vẫn tê liệt vì phe người Shiite tẩy chay. Chức vụ quan trọng nhất và lâu đời nhất là thủ tướng vẫn cứ trong tay chú ruột của vua. Và người phản kháng vẫn cứ biểu tình ở cổng dinh thủ tướng đòi bình đẳng giữa người Bahrain theo Hồi giáo Shiite và người Bahrain theo Hồi giáo Sunni.

Dựa vào thế lực nào mà vua Hamad cứ lưu nhiệm người chú thủ tướng của mình? Không có gì lạ. Tuần trước, trợ lý ngoại trưởng Mỹ Jeffrey Feltman ghé Bahrain. Ông tuyên bố: “Nước Mỹ vẫn giữ cam kết ở Bahrain... Bahrain là một đối tác then chốt của Mỹ đang dấn bước... Hơn bao giờ hết, Bahrain đang có cơ hội độc nhất so với cả khu vực và thế giới là đạt đến một sự đồng thuận rộng rãi về hình thức cải cách có thể cho phép dân chúng Bahrain cảm thấy được tham gia quyết định liên quan đến cuộc sống của mình... Chúng tôi ủng hộ các bước làm giảm căng thẳng của quốc vương, chúng tôi yêu cầu thái tử tiến hành đối thoại toàn dân, không loại trừ ai... Người Bahrain có thể trông cậy sự hậu thuẫn của Mỹ đối với một sự đồng thuận về con đường đi tới”.

Trợ lý ngoại trưởng họp báo chia tay hôm 3-3, đến ngày 6-3 vẫn có biểu tình chống “thủ tướng 40 năm” Khalifa. Đúng là Bahrain có “cơ hội độc nhất”, không như Libya của Gaddafi. Ông này đang vùng vẫy giành lại đất đai vào lúc mà một bản án của Tòa án hình sự quốc tế đang được chuẩn bị, sau khi Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết 1970 đưa nội vụ ra tòa án này. Cũng không như Ai Cập của ông Mubarak, vua Bahrain đã biết rút kinh nghiệm các “đồng cấp” của mình ở Tunisia và Ai Cập: có xài súng ống cũng bớt bớt hơn và ngoan ngoãn dựa vào “đồng minh”!

HỮU NGHỊ

__________

(1) America blows It on Bahrain, by Stephen Zunes, Foreign Policy in Focus, March 2, 2011
(2) February 15, 2011, Statement by Philip J. Crowley
(3) “Bahrain protests: A point of no return for ruling family - and Obama”, CSM February 23, 2011
(4) Statement by President Obama on Bahrain, 27 February 2011

Tuoitre

Lòng tin không thể mua bằng tiền



LTS. Mấy ngày

qua, chuyên mục này cập nhật những sự kiện nổi bật nhất về tai nạn tại Nhà máy điện nguyên tử Nhật Fukushima và cố gắng giải thích bản chất khoa học của những vấn đề vốn rất phức tạp. Câu chuyện còn đang diễn biến, nhưng Nhật ký đã đến lúc phải tạm dừng.

Nguyên tố phóng xạ plutonium (Pu), mối quan tâm của rất nhiều người, rốt cuộc cũng đã tìm thấy trong đất quanh nhà máy Fukushima vào chiều 28.3. Kết quả phân tích Pu do TEPCO công bố cho thấy hiện trạng ở Fukushima khá trầm trọng.

Đã tìm thấy plutonium

TEPCO phát hiện được ba đồng vị Pu-238, Pu-239 và Pu-240 (vẫn chưa thấy Pu-241). Chúng đều sống rất lâu. Pu-238 sau 87 năm mới phân rã bớt một nửa, hai đồng vị kia còn sống lâu hơn, 24.100 năm và 6.500 năm. Pu không tồn tại trong tự nhiên. Ở hai lò số 1 và 2, nó do U (uranium) sinh ra từ phản ứng với nơtrôn, sinh ra càng nhiều khi lò chạy càng lâu. Tỷ lệ giữa các đồng vị cũng thay đổi theo thời gian chạy lò. Riêng ở lò số 3, Pu là nhiên liệu trộn chung với U, nên có mặt ngay từ khi lò bắt đầu hoạt động.

Nhiên liệu Pu dùng trong nhà máy điện hạt nhân hay bom nguyên tử thường chứa hai đồng vị số 239 và 240. Về mặt kỹ thuật, người ta thường tìm cách hạn chế bớt thành phần đồng vị 240 vì nó phân hạch rất kém. Theo thông báo của TEPCO, hàm lượng Pu trong 5 mẫu đất lấy quanh nhà máy tương đương với thời kỳ Liên Xô và Mỹ thử bom nguyên tử ồ ạt trong không trung hơn năm thập kỷ trước đây. Khi ấy, Pu cùng với những sản phẩm phân hạch đã phát tán đi khắp nơi rồi theo mưa rơi xuống đất và biển. Khái niệm đám mây phóng xạ bắt đầu từ đấy. Từ năm 1963, khi hai nước ký hiệp định ngừng thử vũ khí nguyên tử trong không trung, lượng Pu và các sản phẩm phân hạch khác trong đất bề mặt bắt đầu ổn định. Pu do thử vũ khí cũng đã đo được trong đất bề mặt ở Việt Nam, hàm lượng thấp hơn ở Nhật từ 5 đến 10 lần. Với những hiệp định START-1 và START-2 mới đây, số lượng đầu đạn hạt nhân giảm đi đáng kể. Pu lấy ra từ các đầu đạn ấy được tái chế để làm nhiên liệu cho nhà máy điện hạt nhân.

Vì phát ra tia alpha, nên Pu chỉ độc hại khi xâm nhập được vào cơ thể theo đường hô hấp hoặc tiêu hoá (xem Nhật ký kỳ trước). Phân tích Pu rất khó và công phu hơn phân tích các sản phẩm phân hạch như Cs-137. TEPCO lấy mẫu đất từ ngày 21- 22.3, mãi đến ngày 28.3 mới công bố kết quả. Pu trong đất có thể chưa đến mức ảnh hưởng tới sức khỏe, nhưng Pu trong không khí và rau cỏ thì có thể. Vả lại, mọi việc còn đang tiếp tục diễn biến, Pu tiếp tục thoát ra ngoài không khí, hàm lượng trong đất sẽ tiếp tục tăng lên.

Sớm muộn, nhà chức trách Nhật sẽ phải nâng tai nạn Fukushima lên cấp 6 trên thang quốc tế, cao hơn Three Mile Island (TMI) xảy ra ở Mỹ tròn 32 năm trước.

Những con số gây phiền toái

Trước ngày chủ nhật 27.3, một tốp công nhân vào làm việc trong khu máy tuabin nhà lò số 2 đã phải rút ra ngay vì liều kế chỉ đến con số 1.000 miliSivơ/giờ (mSv/h). Trong môi trường phóng xạ này chỉ cần làm việc 15 phút đã hết “quota” cho cả năm (250 mSv). Mà mức liều cho phép này lại vừa mới được bộ Y tế Nhật nâng lên gấp 2,5 lần để thích ứng với tình hình ở Fukushima. Theo IAEA, mức liều này có thể gây ra những triệu chứng tức thời như nôn mửa, và về lâu dài, có đến 30% nguy cơ gây ung thư.

Căn cứ trên số đo liều 1.000 mSv/h, TEPCO đã thông báo phóng xạ tăng lên mười triệu lần “so với mức bình thường” làm công chúng hốt hoảng. Nhưng tuyên bố này quả thật không sai: ở một nơi bình thường liều kế sẽ chỉ số đo dưới 0,2 micro Sivơ/giờ (1 micro bằng một phần nghìn mili).

Phóng xạ tăng cao như thế là do có những hố nước chứa phóng xạ rất cao dưới nền nhà. Theo báo chí Nhật, hố nước ở nhà số 3 sâu đến 1,5m, ở nhà lò số 2 sâu 1m và ở nhà lò số 1 sâu 40cm. Lấy nước này đem phân tích TEPCO thấy nồng độ phóng xạ cao gấp 100.000 lần mức phóng xạ trong nước làm nguội lò phản ứng. Như vớ được cọc, TEPCO đã cải chính, hạ từ mười triệu xuống còn 100.000 lần. Công chúng, kể cả báo chí, có khi ít để ý đến những gì đằng sau lời cải chính này.

Thật vậy, con số mười triệu lần nói lên liều lượng các tia bức xạ đo bằng mSv/h trên liều kế. Con số này vẫn đúng, bằng chứng là TEPCO không cải chính số đo 1.000 mSv/h trên liều kế. Trong bối cảnh “tù mù" này, một số phát ngôn chính thức muốn trấn an công chúng, và được báo chí tiếp lời, đã có những ngộ nhận đáng tiếc. Thí dụ, báo chí nói suất liều 1.000 mSv trong một giờ đo được tại hiện trường chỉ cao gấp bốn lần liều cho phép 250 mSv, nhưng đây là mức liều tính cho cả năm. Còn con số một trăm nghìn lần được TEPCO cải chính nói lên hàm lượng chất phóng xạ trong nước tính theo một đơn vị khác, Becquerel/cm3 (Bq/cm3), và đo được bằng cách lấy mẫu nước đem đi phân tích. Công chúng, kể cả nhà báo, có thể không mấy quan tâm đến những chi tiết học thuật nói trên. Họ chỉ biết rằng tình hình ngày càng tồi tệ, lò phản ứng đã bị tan chảy như nhà chức trách thừa nhận. Quan trọng hơn, họ mất lòng tin với TEPCO và cả nhà chức trách. Mấy ngày gần đây, báo chí Nhật luôn phát giác những chuyện tắc trách của TEPCO. Thí dụ, ngày hôm trước ba công nhân lát dây cáp điện trong nhà số 3 đã không được báo trước liều phóng xạ rất cao, chỉ khi trượt ngã xuống nước phóng xạ mới thấy ngứa do bỏng tia bêta. TEPCO đã phải xin lỗi về việc này.

Hàng trăm công nhân đang làm việc trong môi trường phóng xạ rất cao. Họ không được cung cấp thông tin chính xác và kịp thời về liều bức xạ để xảy ra tai nạn không đáng có. Nguy hiểm hơn, không ai lường trước những gì có thể “bất ngờ” xảy ra. Bởi từ TEPCO cho đến cơ quan an toàn hạt nhân Nhật đều thừa nhận chưa khẳng định được nguyên nhân gây ra mức phóng xạ cao trong khu vực nhà máy. Mọi người đang mong đợi những quyết định dứt khoát, cho dù sẽ mang lại những hậu quả về kinh tế nặng nề cho TEPCO. Mất tiền còn có thể tìm lại được, nhưng mất lòng tin là mất tất cả.

P. D. H.

Nguy cơ động đất gây sóng thần gần bờ biển Việt Nam không cao

Đó là khẳng định của các nhà khoa học tại hội thảo Động đất và sóng thần ngày 11.3.2011 tại Nhật Bản và những kinh nghiệm rút ra đối với Việt Nam tổ chức ngày 29.3 ở Hà Nội.

GS TS Phan Trọng Trịnh, phòng địa động lực, Viện Địa chất cho biết vì đới đứt gãy dọc kinh tuyến 110 phân thành các nhánh đứt gãy nhỏ, chuyển dịch trượt bằng nếu có xảy ra động đất cũng chỉ trong khoảng 6,5 độ Richter hoặc nhỏ hơn, gây rung động trong bờ không lớn.

Nhật Bản hạn chế được thiệt hại do động đất, sóng thần là nhờ sự liên kết của hơn 1.000 máy đo địa chấn trên cả nước nên đã xác định nhanh chóng vị trí, độ lớn động đất. Trong khi đó, quy trình báo tin động đất và sóng thần hiện đang được áp dụng ở nước ta chưa được chuẩn hoá theo khu vực và thế giới, việc xác định các thông số động đất vừa xảy ra thường chiếm tới 15 đến 20 phút. Từ đó, các thông tin được chuyển đi sớm nhất cũng trong vòng 30 phút – quá chậm trong trường hợp có động đất mạnh.

Tại hội thảo, có ý kiến cho rằng đã đến lúc cần có chương trình tuyên truyền, giáo dục để cộng đồng dân cư hiểu những khái niệm cơ bản về động đất, cách ứng xử khi có động đất, công tác cứu hộ trong động đất và sóng thần.

T.T

nguồn: boxitvn

Hà Nội: Tai nạn tàu hỏa 9 người chết

















TTO - Vào lúc 15g chiều nay, trên quốc lộ 1A, đoạn qua xã Hạ Hồi, huyện Thường Tín, km18 cột 800, cách ga Thường Tín 500m về phía Nam, tàu SE8 chạy hướng Sài Gòn - Hà Nội đã đâm vào xe 16 chỗ, biển số 20L-4564 , thông tin ban đầu có khoảng 9 người đã thiệt mạng.

Được biết đây là xe ô tô do gia đình bà Vương Thị Hay, Thái Nguyên thuê đi ăn cưới tại xã Lê Lợi huyện Thường Tín, Hà Nội sau đó vào thôn Đình Tổ, xã Nguyễn Trãi thăm người nhà. Trên đường về Thái Nguyên thì bị tai nạn.

Người dân chứng kiến vụ tai nạn cho biết, khi xảy ra tai nạn, lái xe đang nghe điện thoại và vượt xe tải cách điểm giao đường tàu 50m. Người dân hô báo nhưng lái xe không nghe thấy.

Theo thông tin ban đầu thì 7 người chết tại chỗ, trong đó 5 người văng ra ngoài còn 2 người bị kẹt lại ở đuôi xe, cơ quan chức năng phải cưa xe để lấy xác ra. Chị Nguyễn Thị Thủy, cháu bà Hay cho biết sau khi đưa lên bệnh viện đã có thêm 2 người chết.

Khi xảy ra tai nạn, tại điểm giao không có rào chắn, thiết bị đèn báo và chuông tự động vẫn hoạt động bình thường.

Theo nhiều người có mặt tại hiện trường, thời điểm xảy ra tai nạn, chiếc xe Toyota đang di chuyển từ đường nhánh phía chùa Đậu (Thường Tín, Hà Nội) rẽ về phía quốc lộ 1A. Tuy nhiên, do cố vượt barie chắn tàu, chiếc xe đã bị tàu kéo lê đi cách khu vực tai nạn hàng chục mét.

Hiện lực lượng chức năng đã đưa xe cẩu tới hiện trường "giải cứu" chiếc xe bị nạn. Toàn bộ đoạn đường qua khu vực này sau khi xảy ra tai nạn đã tắc nghẽn nghiêm trọng do nhiều người hiếu kỳ tập trung rất đông dù lực lượng cảnh sát giao thông tích cực phân luồng. Có 1 thi thể đã bị kẹt ngang đường ray.

Những hình ảnh tại hiện trường vụ tai nạn:


Chống cậy quyền, ỷ thế: phải bắt đầu từ trong bộ máy

PGS TS Nguyễn Ngọc Điện.

Ngày 11.8.2007,Thiếu úy Đỗ Hoàng Phương Minh (trái, Công an Bình Dương) sau khi rút kiếm tấn công các nhân viên an ninh sân bay Đà Nẵng, đã có thái độ bất hợp tác tại cơ quan công an khiến dư luận bức xúc. Ảnh: VNN

SGTT.VN - Một quan chức cảnh sát giao thông ở tỉnh Hậu Giang, con trai của Giám đốc Công an tỉnh, khi đang sử dụng dịch vụ taxi, được cho là đã có hành vi hành hung tài xế vì người này hai lần không tuân lệnh “thượng đế”: vượt đèn đỏ.

Sau đó, đương sự lại tiếp tục gây rối tại trụ sở cơ quan công an, thậm chí còn có hành vi làm nhục người thi hành công vụ.

Cụm từ “được cho là” được sử dụng ở đây, bởi cho đến bây giờ tính xác thực của câu chuyện vẫn chưa được chính thức khẳng định. Tuy nhiên, nếu đó là sự thật, thì cũng sẽ không gây kinh ngạc cho công chúng, theo kiểu phản xạ tự nhiên mỗi khi nghe hoặc thấy điều gì đó không bình thường.

Nói khác đi, hiện tượng người có chức, quyền có thái độ coi thường luật pháp không hề cá biệt. Nơi này, quan chức ngang nhiên xây dựng nhà cao cửa rộng mà không cần quy chuẩn, quy hoạch; nơi kia cán bộ móc súng chĩa vào đầu dân thường dọa giết chỉ vì hơn thua trong đôi co sau một vụ va quẹt xe.

Gần đây các phương tiện truyền thông nói nhiều về một sĩ quan công an ở Hà Nội cùng dân phòng đánh một thường dân dẫn đến tử vong, chỉ vì nạn nhân đã can ngăn việc sử dụng vũ lực của nhân viên công lực đối với một “đối tượng xử lý”.

Hoàn cảnh diễn ra các câu chuyện về quan chức hống hách, nghênh ngang, ỷ thế, cậy quyền và lộng hành có thể rất đa dạng. Nhưng chắc chắn, các nhân vật chính trong những câu chuyện ấy đều có điểm chung: họ không tin vào luật pháp, hay đúng hơn là không tin chuẩn mực pháp lý là cái ràng buộc được mình.

Họ tin rằng chuẩn mực nằm trong tay người nắm quyền lực.

Trong chừng mực đó, quyền lực trở thành chỗ dựa, thành vũ khí cho phép vô hiệu hóa mọi thứ quy tắc ứng xử thông thường, đồng thời là lá chắn bảo vệ họ chống lại mọi kiểu công kích từ bên ngoài, kể cả sự công kích nhân danh pháp luật, đạo đức xã hội.

Được trao các “chức năng” đặc thù ấy, quyền lực trở thành một thứ đặc quyền dành riêng cho một bộ phận thành viên xã hội, gọi là tầng lớp trên.

Có cơ sở để tin rằng tâm lý sống dựa vào quyền lực và sử dụng quyền lực như một thứ đặc quyền đã tồn tại lâu năm, có nguồn gốc từ thời kỳ thiếu vắng pháp luật và như là hệ quả tất yếu của sự thiếu vắng đó.

Cứ hình dung: một khi không thể dựa vào chuẩn mực khách quan để ứng xử trong cuộc sống, thì con người tự nhiên có xu hướng tìm đến những thế lực xã hội nhằm tranh thủ sự bảo bọc chống lại rủi ro, đe dọa từ bên ngoài.

Sự can thiệp của những thế lực ấy, thể hiện thành các ý kiến chỉ đạo nhân danh cấp có thẩm quyền, được coi là chuẩn mực thay thế.

Thứ đặc quyền quái thai này thực sự là thách thức đối với nguyên tắc bình đẳng giữa mọi chủ thể trước pháp luật, được thiết lập trong luật chung, cũng như đối với các giá trị nền tảng của xã hội có tổ chức.

Tuy nhiên, để chống lại xu hướng tha hóa của quyền lực, thì các biện pháp xử lý mang tính sự vụ hoàn toàn không đủ. Trên hết, cần xây dựng niềm tin vào hệ thống chuẩn mực ứng xử khách quan, đặc biệt là tính hữu hiệu của hệ thống đó trong việc chi phối hành vi của con người trong các mối quan hệ xã hội.

Lòng tin, một khi chín muồi, được chuyển thành ý thức tự giác tuân thủ chuẩn mực và ý thức phê phán, tẩy chay đối với hành vi vi phạm chuẩn mực.

Ý thức này, nếu được thấm nhuần trong một bộ phận lớn thành viên xã hội, sẽ tạo ra áp lực, ít nhất cũng khiến người ta phải cảm thấy lo sợ, xấu hổ khi biết mình có hành vi sai trái, như vượt đèn đỏ, xây nhà không phép… từ đó không dám có thái độ ngang ngược, thách thức khi thực hiện hành vi.

Và, để có thể được thấm nhuần, phổ cập, điều cần thiết là lòng tin và ý thức đó phải bắt đầu hình thành và phát triển ở các vị trí cao nhất trong hệ thống tôn ti xã hội, như là tấm gương để toàn xã hội nhìn vào mà noi theo.

Nguồn: news.yahoo.com

1 Vụ kiện – 3 Vụ án – và 2 Nhà nước Pháp quyền


I. Một Vụ kiện

Năm 2009, cuộc khủng hoảng kinh tế đã làm mờ nhạt những tin tức thời sự hàng ngày. Nhưng có một vụ kiện đã khiến cả thế giới quan tâm bởi vụ kiện này là một tiền lệ chưa từng có trên thế giới kể từ khi những Nhà nước do Dân vì Dân được lãnh đạo bởi Đảng Cộng Sản ra đời từ năm 1917. Đó là vụ thưa kiện ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng r

a tòa bởi Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam mà người đứng đầu là ông TT Nguyễn Tấn Dũng đã cho phép khai thác bauxite ở Tây Nguyên – người đứng đơn kiện là ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ. Một người mà có lẽ

mọi người chúng ta không quá xa lạ nếu như đã từng nghe qua nhạc phẩm “Ngậm ngùi”.

Vâng. Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà

Vũ chính là con trai của cố Nhà thơ Huy Cận – tác giả bài thơ Ngậm ngùi mà nhiều người trong chúng ta yêu thích. Bài thơ Ngậm ngùi đã được phổ nhạc thành bản nhạc cùng tên “Ngậm ngùi” mà sau mấy chục năm trời, người yêu nhạc Việt Nam vẫn còn biết đến bởi những lời thơ

ý nhạc đầy du dương truyền cảm. Ngoài ra, ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ còn được nhiều người biết bởi sự cương trực cũng như hay giúp đỡ người yếu thế trước những áp bức của cường quyền.

Tòa án TP H

Chánh án Tòa án Nhân dân TP Hà Nội đã có quyết định không xem xét giải quyết đơn khởi kiện của ông Cù Huy Hà Vũ đối với Quyết định số 167/2007/QĐ-TTg ngày 1-11-2007 của Thủ tướng Chính phủ (1).à Nội bác đơn kiện quyết định của Thủ tướng về quy hoạch bô xít


clip_image003

Quyết định của Chánh án Tòa án Nhân dân TP Hà Nội giải quyết khiếu nại của ông Cù Huy Hà Vũ – Ảnh: Chínhphủ VN

Tiếc thay, vụ

kiện ông TT Nguyễn Tấn Dũng đã không thể trở thành vụ án bởi Tòa án Hà Nội đã trả lại đơn kiện của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ vì Tòa án Hà Nội không thể xử lý đơn kiện Thủ tướng.

II. 3 Vụ án

Năm nay, 2011, bóng ma của cuộc cũng khoảng kinh tế toàn cầu đã mờ dần . Dư luận của thế giới không còn mấy mặn mà với cái bóng ma khó ưa này (nhưng khủng hoảng kinh tế trong nước thì hình như lại đang hé lộ và có cơ bùng phát). Lại thêm, hương thơm của cuộc Cách mạng “Hoa Nhài” ở châu Phi, thảm họa động đất, sóng thần, và khả năng xảy ra thảm họa hạt nhân ở Nhật Bản đã chiếm trọn những bản tin nóng. Thế nhưng, dư luận của thế giới không thể nào bỏ qua hay bỏ quên 3 Vụ án sau đây bởi sự đặc biệt của nó.

Vụ án thứ nhất: Thủ tướng Ý, ông Silvio Berlusconi bị truy tố vì tội mua dâm trẻ vị thành niên và lạm dụng quyền lực.

(TNO) Một Thẩm

phán của Ý đã ra phán quyết truy tố Thủ tướng Ý, ông Silvio Berlusconi vì tội mua dâm trẻ vị thành niên và lạm dụng quyền lực. Phiên tòa được ấn định bắt đầu vào 6.4 tới, theo tin Reuters.

Trong phán quyết hôm 15.2, nữ Thẩm phán Cristina Di Censo cho rằng đã có đủ bằng chứng để đưa vụ này ra xét xử. Cả ba Thẩm phán xét xử ông Berlusconi từ ngày 6.4 tới cũng đều là nữ. Còn trước đó, hàng trăm ngàn phụ nữ Ý đã đổ ra đường để bày tỏ sự tức giận đối với ông Berlusconi trong vụ xì-căng-đan tình dục này. Đây có lẽ là rắc rối chính trị nghiêm trọng nhất đối với ông Berlusconi từ trước đến nay. Một cuộc thăm dò trong tuần này, do tờ báo La Repubblica tiến hành cho thấy, gần 50% người Ý tin các cáo buộc chống lại ông Berlusconi là đúng sự thật (2).

Karima el Mahroug - trung tâm điểm trong vụ xì-căng-đan của ngài Thủ tướng Ý - Ảnh: AFP

Vụ án thứ hai: Cựu Tổng thống Pháp ra hầu tòa với cáo buộc đã sử dụng công quỹ để chi trả cho các đồng minh chính trị khi ông đang làm Thị trưởng Paris.

TTO - Hôm nay 9-11, báo Le Monde đưa tin Thẩm phán tòa án Nanterre (Pháp) vừa ra phán quyết mời ông Jacques Chirac, cựu Tổng thống Pháp, ra hầu tòa với cáo buộc đã sử dụng công quỹ để chi trả cho các đồng minh chính trị khi ông đang làm Thị trưởng Paris.

clip_image007

Cựu Tổng thống Pháp Jacques Chirac - Ảnh: Timesonline

Ông Chirac cũng bị tố cáo đã bổ nhiệm trái phép một số thành viên của Tập hợp vì nền cộng hòa - đảng của ông Chirac vào thời điểm đó - vào một số vị trí trong tòa thị chính, thời điểm ông làm Thị trưởng Paris từ năm 1977-1995. Đây là lần thứ hai ông Jacques Chirac bị cáo buộc tham nhũng và biển thủ công quĩ trong thời gian ông làm lãnh đạo thành phố từ năm 1977-1995. Đây được xem là một án lệnh chưa từng có với một cựu nguyên thủ quốc gia ở Pháp (3).

Vụ án thứ ba: Ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ sắp ra tòa về tội chống nhà nước.

clip_image008

Ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ

Ngày 24/3, TAND Hà Nội sẽ mở phiên sơ thẩm xét xử ông Cù Huy Hà Vũ về tội tuyên truyền chống nhà nước. Vợ ông Hà Vũ không tham gia bào chữa cho chồng. Theo một văn bản phát đi từ cơ quan điều tra, trong khoảng 240 trang tài liệu thu giữ của ông Cù Huy Hà Vũ có các bài viết với tiêu đề "Chiến tranh Việt Nam và ngày 30/4 dưới mắt Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ", "Phải đa đảng mới chống được lạm quyền"... Cơ quan điều tra cho rằng, có căn cứ khẳng định ông Cù Huy Hà Vũ đã "chuyển tải các tài liệu do mình làm ra cho một số cá nhân để sử dụng chống nhà nước" (4).

III. 2 Nhà nước Pháp quyền

Dư luận thế giới quan tâm đến vụ án thứ nhất bởi bị cáo là đương kim Thủ tướng của Ý. Thế giới không xa lạ gì với ông Thủ tướng Ý, ông Silvio Berlusconi bởi ông ta là một doanh gia giàu có và cũng là chủ của đội bóng thành Milan giàu truyền thống trong các Cúp châu Âu và ở Ý mà những người hâm mộ bóng đá đều quen gọi là AC Milan. Ông Silvio Berlusconi đã từng làm Thủ tướng của Ý nhiều năm trước đây cũng như đã từng bị ăn giày vào mặt đến chảy cả máu mồm. Thế nhưng, vụ án lần này có vẻ là khó gỡ cho ông Silvio Berlusconi. Nhưng điều mà chúng tôi muốn nhắc đến ở đây không phải là chuyện ông Silvio Berlusconi có phạm tội hay không. Cái điều mà chúng tôi muốn nhấn mạnh ở đây là:

- Trong một quốc gia được điều hành bởi một Nhà nước Pháp quyền Dân chủ thì mọi công dân đều phải tuân theo Hiến pháp và Pháp luật cũng như bình đẳng trước Pháp luật.

Dư luận thế giới quan tâm đến vụ án thứ hai bởi bị cáo là một chính khách nổi tiếng của Pháp cũng như đây là lần đầu tiên một cựu Tổng thống Pháp phải ra hầu tòa kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ Hai. Thế giới không xa lạ gì với ông cựu Tổng thống Pháp, ông Jacques Chirac bởi ông đã từng làm Thị trưởng Paris từ năm 1977 đến năm 1995. Sau đó thì ông Jacques Chirac làm Tổng thống của Pháp từ năm 1995 tới năm 2007. Trong khoảng thời gian làm Tổng thống Pháp, ông Jacques Chirac đã có công đưa vị thế của nước Pháp thoát khỏi cái bóng của Mỹ trên chính trường quốc tế. Điều này được thể hiện rõ ràng nhất qua cuộc chiến tranh với Iraq do Mỹ khởi xướng và lãnh đạo.

Thế nhưng, những công lao và những đóng góp cho nước Pháp của ông cựu Thị trưởng Paris, ông cựu Tổng thống Jacques Chirac không thể đánh đồng với những sai phạm mà cơ quan Công tố cáo buộc trong thời gian ông Jacques Chirac làm Thị trưởng Paris. Bởi lẽ, cũng như nước Ý, Pháp là quốc gia được điều hành bởi một Nhà nước Pháp quyền Dân chủ. Do đó, mỗi công dân đều phải tuân thủ theo Hiến pháp và Pháp luật cũng như bình đẳng trước Pháp luật.

Một điều đáng nói thêm ở đây là vụ án của ông Jacques Chirac là một vụ án “hồi tố”. Nghĩa là những sai phạm của ông cựu Tổng thống Jacques Chirac đã xảy ra cách đây rất lâu và cơ quan Công tố đã khởi tố sau khi ông Jacques Chirac rời nhiệm sở. Một lần nữa, vụ án của ông cựu Tổng thống Jacques Chirac đã cho thấy sự anh minh của thần Công lý trong một quốc gia được điều hành bởi một Nhà nước Pháp quyền Dân chủ. Tuyệt đối không có chuyện “hạ cánh an toàn” với quan chức của Chính phủ sau khi về hưu – cho dù người đó là Tổng thống.

Tuy không phải là Thủ tướng của Ý hay Tổng thống của Pháp như hai ông Berlusconi và ông Chirac, nhưng vụ án của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy cũng được dư luận trong và ngoài nước quan tâm rất nhiều. Đơn giản, vì ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ chính là người đã từng đâm đơn để thưa ông đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng ra tòa – một tiền lệ chưa từng có trên thế giới kể từ khi những Nhà nước do Dân vì Dân được lãnh đạo bởi Đảng Cộng sản ra đời từ năm 1917! Ngoài ra, dư luận trong và ngoài nước quan tâm đến vụ án của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bởi vụ án này được bắt đầu với những “trò khỉ” rất hài hước.

Chúng tôi, những người dễ tính bởi những người sống dưới chế độ XHCN đều luôn dễ tính – đó là luôn phải tin những gì báo chí, loa phường rao giảng. Do vậy, chúng tôi tạm tin rằng ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã phạm cái tội mà chúng tôi tin chắc rằng không ai trong chúng ta muốn nhắc tới. Bởi vì nó quá thô thiển và nham nhở mà chỉ có những đạo diễn vụng về mới có thể nghĩ ra kịch bản tồi tệ này. Và như vậy, ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đáng bị trừng trị.

Thế nhưng, chỉ cách đây không lâu, có vị quan đầu tỉnh của tỉnh Hà Giang đã nhiều lần đu dây để chơi ba cái “trò khỉ” này. Dư luận đã biết rõ chuyện này trong nhiều năm trời. Bí thư tỉnh ủy Hà Giang và nhiều người trong các cơ quan đầu ngành của tỉnh Hà Giang đã biết chuyện ”trò khỉ” của ông quan tô hô này. Tuy nhiên, không có ai dám đả động hay đem những chuyện “trò khỉ” ông quan tô hô này ra ánh sáng – dù đã có hình ảnh làm bằng.

Ông quan tô hô là quan chức của Nhà nước và là người đứng đầu một tỉnh. Còn ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là một người dân thường. Điều này cho thấy sự nghiêm trọng trong cái vụ ưa chơi “trò khỉ” của ông quan tô hô gấp cả trăm lần vụ ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ. Vậy thì, cớ gì cơ quan công an lại rất sốt sắng trong vụ ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ mà lại rất thờ ơ với ông quan tô hô??? Một câu hỏi mà chắc không cần phải trả lời bởi nó quá rõ ràng.

Ngay sau khi ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bị bắt bởi cái “trò khỉ” thì hàng loạt báo chí loa phường cùng nhảy vào đánh bề hội đồng ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ. Âu cũng là điều dễ hiểu – khi mà trong nước có cả hàng mấy trăm tờ báo nhưng chỉ có một Tổng biên tập. Nhưng có lẽ cái màn đánh hội đồng này cũng không đáng nói bởi những người này chỉ là những kẻ ăn cơm chúa nên phải múa tối ngày. Điều đáng nói ở đây là, chỉ trong vòng chưa đầy 24 tiếng đồng hồ thì từ cái tội “trò khỉ”, cơ quan công an đã gắn cho ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ cái tội “tuyên truyền chống nhà nước”.

Những người quan tâm đến vụ ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bị bắt bởi cái “trò khỉ” đã thấy được con “bài tẩy” đầy lông lá của “loài khỉ” ngay sau khi cái tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” được đưa ra. Và họ, những người quan tâm đến vụ ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bị bắt cảm thấy dễ thở, dễ chịu hơn dù biết rằng tội trạng của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ có thể bị nặng hơn với tội danh mới. Ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ cũng được dư luận quan tâm nhiều hơn cũng như được nhiều người ngưỡng mộ và mến phục với cái tội danh mới hơn là ba cái tội danh “trò khỉ” đầy vô duyên trước đây.

Thế nhưng, có đúng ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã phạm vào cái tội “tuyên truyền chống nhà nước” như cơ quan an ninh cáo buộc hay không? Không cần phải là Luật gia mới biết được ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ vô tội. Hơn thế nữa, ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là một Công dân tốt và một Nhân sĩ yêu nước.

Đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam vẫn thường khuyến khích người dân theo khẩu hiệu “Dân biết, Dân bàn, Dân kiểm tra” và “Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật”. Như vậy, ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ chỉ làm bổn phận và trách nhiệm của một người Công dân của một nước.

Có rất nhiều người đã tham gia ký tên trong bản Kiến nghị dừng các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên do Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà giáo – Nhà văn Phạm Toàn và Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng khởi xướng là một sự thật. Nhiều tờ báo điện tử trong nước đã gọi những người khởi xướng và tham gia ký tên Kiến nghị là “Nhân sĩ Yêu nước”! Điều này cho thấy tính chính danh cũng như những lo ngại từ các dự án khai thác bauxite là có thật. Do vậy, việc ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đâm đơn thưa ông TT Nguyễn Tấn Dũng ra tòa để dừng các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên là chính đáng.

Ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ trả lời các báo đài ở hải ngoại dựa trên quan điểm là nên bỏ điều 4 trong Hiến pháp là có thật. Thế nhưng, có đúng đây là một cái tội “tuyên truyền chống nhà nước” hay không? Hoàn toàn không. Những điều trong Hiến pháp có thể thay đổi mà không “Vi Hiến”. Không có Luật pháp nào cấm đoán thay đổi những điều trong Hiến pháp bao giờ. Từ bản Hiến pháp năm 1946, chúng ta đã có bản Hiến pháp năm 1992. Như vậy há chẳng phải Hiến pháp đã được thay đổi đó ư? Người đầu tiên đưa ra ý tưởng thay đổi Hiến pháp hay đứng ra vận động để thay đổi Hiến pháp cũng không có tội vì Luật pháp không cấm những chuyện này.

Ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đưa ra ý kiến cần đa Đảng đa Nguyên là có thật. Thế nhưng, có đúng đây là một cái tội “tuyên truyền chống nhà nước” hay không? Hoàn toàn không. Đất nước chúng ta đã từng trải qua thời kỳ bao cấp –một thời kỳ đen tối của nước nhà trong thế kỷ XX. Vì sao thời kỳ bao cấp là một thời kỳ đen tối mà đến nay mỗi khi nhắc lại không ít người trong chúng ta phải rùng mình ghê sợ. Thời kỳ đen tối bao cấp là kết quả tất yếu của sự độc quyền.

Người tiêu dùng trong xã hội sẽ có sự lựa chọn những sản phẩm tốt nhất với giá thành vừa túi tiền một khi các nhà sản xuất cạnh tranh lành mạnh với nhau để chiếm lòng tin của người tiêu dùng. Đây là một “nguyên lý”. Nền kinh tế thị trường hiện nay là một minh chứng sống động cho nguyên lý trên đây. Như vậy, nếu tuân theo quy luật thị trường thì thiết nghĩ, đa Đảng đa Nguyên tuy hiện nay đang bị chối từ theo ý chí của Đảng, và chúng ta tuân theo là đúng thôi, song tương lai gần hay xa hẳn cũng không thoát khỏi quy luật nó sẽ trở thành một thị trường cạnh tranh lành mạnh mà trong đó các đảng phái là những nhà sản xuất, nhà cung ứng và hơn 85 triệu người dân Việt Nam sẽ là những người tiêu dùng có thể lựa chọn những sản phẩm tốt nhất mà mình có thể. Cù Huy Hà Vũ là người dự đoán điều đó thì có gì sai?

Ngoài ra, hai cái đầu bao giờ cũng tốt hơn 1 cái đầu – đó là điều đương nhiên. Trong Thế chiến thứ Hai, nước Đức đã khiến nhân loại đi vào con đường hủy diệt bởi nước Đức chỉ có 1 cái đầu của Hitler. Thời Liên Xô cũ, trong một đêm, người ta có thể tàn nhẫn để giết chết trên 20 ngàn sĩ quan ưu tú của Ba Lan bởi chỉ 1 cái đầu của Stalin. Hàng triệu người Liên Xô cũ đã bỏ mạng chỉ vì Liên Xô có mỗi một cái đầu của Stalin. Cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc đã khiến đất nước Trung Hoa đi vào con đường tàn lụi cũng như đã khiến hàng triệu người Trung Hoa chết thảm bởi lúc đó nước Tàu chỉ có mỗi một cái đầu của Mao Trạch Đông. Pôn Pốt và đồng bọn – những kẻ diệt chủng ở Campuchia đã tàn sát hàng triệu người Campuchia vô tội bởi vì bọn diệt chủng tàn ác này chỉ dùng một cái đầu của tên đồ tể Pôn Pốt. Cũng là Nam Bắc Hàn nhưng Nam Hàn thì hưng thịnh còn Bắn Hàn thì đói khổ bởi Bắc Hàn chỉ dùng có một cái đầu của Kim Chánh Nhật.

Và dẫu cho ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ góp ý có sai đi nữa thì có đáng để bắt giam ông ta hay không? Không đáng chút nào. Hàng ngàn người tham gia Kiến nghị dừng khai thác bauxite – nhưng Chính phủ vẫn tiến hành và bỏ ngoài tai tất cả. Cứ tạm cho rằng Chính phủ đã đi đúng đường thì tại sao Chính phủ không bắt giam hết mấy ngàn người tham gia Kiến nghị – những người đã góp ý sai???

Hơn nữa, thiết tưởng chuyện ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ góp ý đa Đảng đa Nguyên cũng không nguy hại tới an ninh, kinh tế của quốc gia như vụ con tàu ma Vinashin hay việc các tỉnh biên giới cho phép các công ty Trung Quốc thuê đất rừng trong thời hạn 50 năm với một giá rẻ mạt. Khi ông PPT Nguyễn Sinh Hùng đọc bản Kết luận của Bộ Chính trị trước Quốc hội vụ việc con tàu ma Vinashin thì ông TT Nguyễn Tấn Dũng đã ngồi nhịp tay với một cách hết sức vô tư, vô tâm, và vô cảm theo cái kiểu:

- Ừ. 5% GDP của cả nước thì to đấy. Nhưng chỉ cần có bản kết luận của BCT là xong ngay chứ gì!!

Thiết nghĩ, hình ảnh này của ông TT Nguyễn Tấn Dũng có ảnh hưởng tiêu cực hơn là những bài viết của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ gấp nhiều lần. Dù đã được các vị lão thành cách mạng khẩn thiết nhắc đi nhắc lại cũng như báo chí, dư luận lo ngại trước vấn nạn Trung Quốc thuê rừng đầu nguồn trong thời hạn 50 năm, nhưng đến nay, BCT vẫn không lên tiếng, Quốc hội vẫn không thể chất vấn Chính phủ. Thiết nghĩ, sự im lặng đáng sợ này nguy hại cho đất nước gấp trăm lần những bài báo của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ.

Thậm chí, những bài viết của ông Tiến sĩ Luật cũng không gây nguy hại cho Đất nước bằng những tư tưởng “Hoàng Sa –Trường Sa là bãi chim ỉa” và bài trả lời phỏng vấn báo Hoàn Cầu của ông Giáo sư Sử học Nguyễn Huy Quý. Bài trả lời phỏng đã từng khiến dư luận trong nước bất bình bởi sự nông cạn ngớ ngẩn đến khó hiểu. Một điều khó hiểu nữa là gần đây, Thông tấn xã Việt Nam đã trang trọng trích dẫn bài phỏng vấn này để nói tình Hữu Nghị Việt – Trung (5)!

Điều 54 Hiến pháp 1992 quy định “Công dân không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hóa, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, đủ mười tám tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân theo quy định của pháp luật”. Thế nhưng “Đảng chỉ cho phép 15-20% Đại biểu là người ngoài Đảng cũng như giới hạn độ tuổi của người ứng cử Quốc hội”. Thiết nghĩ, sự cấm đoán này nguy hại gấp trăm ngàn lần những bài báo của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ bởi nó đã vi phạm Hiến pháp hay “Vi Hiến”.

IV. Thay cho lời kết

Qua hai vụ án của ông Thủ tướng Ý và ông cựu Tổng thống Pháp, chúng ta có thể thấy rằng dù là người ở châu Âu, người ở châu Á, người ở châu Phi, hay người ở châu Mỹ cũng đều có tính xấu như nhau. Một khi có quyền lực thì cái ác cũng luôn chực sẵn trong người để làm bậy. Chỉ có thanh gươm Công lý nơi Pháp đình mới có thể ngăn chặn những cái ác của những con người đầy quyền lực này. Thế nhưng, cũng qua vụ án của ông Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ thì chúng ta đã thấy rằng thanh gươm Công lý chỉ hoạt động hữu hiệu trong một quốc gia được vận hành bởi một Nhà nước Pháp quyền Dân chủ. Nơi đó, tất cả các công dân đều phải tuân theo Hiến pháp và Pháp luật cũng như bình đẳng trước Pháp luật.

Bởi thế, mới có câu chuyện vui rằng một trận bóng đá ở Ý hay ở Pháp có hai đội bóng. Mỗi đội có 11 cầu thủ để tranh tài dưới sự giám sát của tổ trọng tài. Và trên khán đài thì có khán giả theo dõi trận đấu. Ngoài ra, còn có phóng viên ở ngoài sân để đưa tin.

Trong khi đó, một trận đấu bóng ở Việt Nam cũng có hai đội bóng. Chỉ có điều khác biệt là một đội có đủ 11 cầu thủ và đội kia chỉ có 1 cầu thủ. Và cuộc tranh tài không cần có trọng tài giám sát bởi đội bóng có 11 cầu thủ kia cũng chính là 11 trọng tài. Ngoài ra, khán giả và phóng viên cũng là những cầu thủ dự bị của đội bóng có đủ 11 người.

Bởi những điều trên, một Vụ kiện và ba Vụ án trên đây tuy xảy ra ở ba quốc gia khác nhau nhưng chỉ có 2 Nhà nước Pháp quyền – hoặc chúng ta sẽ có đủ 3 Nhà nước Pháp quyền sau ngày 4 tháng 4 tới đây. Câu trả lời còn đang ở phía trước, nhưng chỉ có Nhà nước Pháp quyền Dân chủ mới vững bền cũng như để xây dựng Đất nước hùng mạnh – đó là con đường duy nhất.

N.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

(*) Nguyễn Trung này không phải tác giả “Thời cơ vàng”.

(1) http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/322948/Toa-an-TP-Ha-Noi-bac-don-kien-quyet-dinh-cua-Thu-tuong-ve-quy-hoach-bo-xit.html

(2) http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110216/thu-tuong-y-phai-ra-toa.aspx

(3) http://tuoitre.vn/The-gioi/410115/Cuu-tong-thong-Phap-Chirac-ra-hau-toa.html

(4) http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2011/03/ong-cu-huy-ha-vu-sap-ra-toa-ve-toi-chong-nha-nuoc-1/

(5) http://www.boxitvn.net/bai/18753

Nguồn: boxitvn.blogspot.com

Phóng xạ lan khắp Trung Quốc


Phóng xạ mức độ thấp từ nhà máy điện hạt nhân Nhật đã lan tới hầu hết các tỉnh của Trung Quốc, song không đủ để gây ảnh hưởng tới sức khỏe của con người.

Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc tối qua cho biết phóng xạ đã được phát hiện tại các khu vực đông dân ở miền đông, miền bắc và miền nam nước này. Trước đó, hôm 28/3, Trung Quốc mới chỉ phát hiện phóng xạ ở một vài nơi.

Thông báo mới nhất cũng khẳng định lượng phóng xạ này chỉ bằng một phần nghìn lượng phóng xạ mà một người đi máy bay trong hành trình dài 2.000 km nhiễm phải.

Khủng hoảng hạt nhân ở Nhật gây lo lắng ở Trung Quốc, khiến nhiều người đổ xô đi mua muối. Họ tin rằng lượng iodine trong muối có thể giúp họ không bị nhiễm xạ. Chính phủ Trung Quốc cũng cấm nhập khẩu một số thực phẩm từ Nhật đồng thời tăng cường giám sát tại các sân bay, hải cảng.

Nhà máy điện hạt nhân Fukushima I liên tục gặp sự cố sau trận động đất và sóng thần hôm 11/3. Hôm qua, công ty điện Tokyo cho hay họ sẽ phế bỏ bốn lò phản ứng tại nhà máy điện này.

Nguồn: bauxitvietnam.info

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More