Giảm nguy cơ
![]() |
| Angelina Jolie và Brad Pitt có chung với nhau ba con ruột và ba con nuôi |
![]() |
| Angelina Jolie và Brad Pitt có chung với nhau ba con ruột và ba con nuôi |
Posted in: Giải trí
![]() |
| Bức ảnh chụp Lý Nhã Kỳ cùng phi công khi máy bay đang ở độ cao ổn định. |
![]() |
| Lý Nhã Kỳ tạo dáng bên tiếp viên. |
Posted in: Giải trí
![]() |
| Samsung được lòng người tiêu dùng do có nhiều mẫu mã đa dạng và nhiều mức giá hợp lý |
![]() |
| Samsung và Apple cạnh tranh quyết liệt trong mảng điện thoại thông minh cao cấp |
Ba mẹ mua để tôi có phương tiện về thăm
nhà cho dễ. Nhưng không phải gia đình cưng mà mua cho tôi đâu. Từ nhỏ
tôi đã tự lập, lớn lên phụ giúp ba mẹ nhiều việc lại không hay đua đòi
nên thay vì tốn kém vì tôi, ba mẹ tích cóp tiền mua xe cho tôi coi như
một sự bù đắp.
Cuộc thi tổ chức ở nước ngoài và có đẳng
cấp nên tôi có tiền cũng không thể mua giải được rồi. Ngoài việc chinh
phục ban giám khảo bởi ngoại hình và khả năng ứng xử, tôi nghĩ mình còn
có yếu tố may mắn. Thêm nữa, có giám khảo bảo tôi có nét giống người
Thái, có lẽ vì thế nên tôi dễ chiếm được cảm tình cũng nên (cười lớn).
Đó là những chiếc gai sắc nhọn, sẽ là bàn chông tử thần nếu chẳng may rơi xuống.
Những chiếc cây “đá” bị mưa xói mòn tạo thành những chiếc gai sắc nhọn tạo nên khung cảnh hùng vĩ và cả cảm giác rợn người khi được tận mắt chứng kiến.
Những chiếc cây “đá” bị mưa xói mòn tạo thành những chiếc gai sắc nhọn
Bị cô lập trong thời tiết khắc nghiệt, những tảng đá bị mưa xói mòn tạo thành những thân cây “đá” thẳng đứng và sắc nhọn cao đến hơn 90m. Khu rừng đá vĩ đại nhất thế giới có tên Grand Tsingy tại phía Tây Madagascar, Mỹ. Ở đây thời tiết ở đây lạnh giá và khắc nghiệt, nhưng vẫn là nơi cư trú của một số loài động vật, trong đó nổi bật là loài vượn cáo.
Khu rừng này được ví như một mê cung đá vôi kỳ bí
Khu rừng này không thể đi bộ do địa thế vô cùng nguy hiểm, nó được ví như một mê cung đá vôi kỳ bí. Nhà thám hiểm, đồng thời là một nhiếp ảnh gia Stephen Alvarez đã có một cuộc thám hiểm để chụp được những bức ảnh đẹp nhất của Grand Tsingy. Hình ảnh một con vượn cáo đứng một mình và báo vào đầu đá vôi nhọn sắc mang lại cảm giác rợn người.
Ở đây thời tiết ở đây lạnh giá và khắc nghiệt...
Nhiếp ảnh gia 47 tuổi cho biết; “Đây là khu rừng đá mà loài vượn cáo sinh sống và trú ngụ. Chúng có thể tìm thấy thức ăn và nhảy thành thạo từ “cây” này sang cây khác. Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy một cảnh tượng nào tuyệt vời như vậy. Và tôi đã không thể bỏ lỡ những khoảnh khắc tuyệt đẹp đó cho bức ảnh của mình". Stephen Alvarez cũng cho biết đây là cuộc thám hiểm khó khăn nhất mà ông từng thực hiện. Tại Grand Tsingy, hơn 100 loài chim đã được ghi nhận cùng với 45 loài bò sát.
... nhưng vẫn là nơi cư trú của một số loài động vật, trong đó nổi bật là loài vượn cáo
Theo 24h.com.vn
Ngọc Trinh: Nghi án ảnh nude, phát ngôn gây sốc và danh hiệu Hoa hậu ao làng Ngay sau khi Ngọc Trinh giành vương miện Hoa hậu Việt Nam Hoàn cầu, hàng loạt bức ảnh khiêu dâm của một cô gái giống hệt người đẹp Trà Vinh xuất hiện trên mạng. Ảnh được một tay máy nghiệp dư chụp trong phòng ngủ. Nữ người mẫu và "ông bầu" Vũ Khắc Tiệp đều kiên quyết phủ nhận cô là nhân vật chính, nhưng cư dân mạng đã chỉ ra những điểm giống nhau đáng kinh ngạc giữa Ngọc Trinh và cô gái kia, từ chiếc răng đến nốt ruồi trên cơ thể. Nhiều đồng nghiệp khẳng định, đây chính là Ngọc Trinh cách đây vài năm, khi cô chưa cấy lông mày và thay đổi kiểu cách trang điểm. Dù dính nghi án này, người đẹp miền Tây vẫn giữ không bị tước danh hiệu Hoa hậu.
Danh hiệu Hoa hậu của Ngọc Trinh cũng nhiều điều tiếng. Cuộc thi nhan sắc lần đầu tiên được tổ chức tại Mỹ bị đánh giá là một chương trình tạp kỹ, mua vui kiểu hoa hậu phường xã. Thậm chí, dư luận còn gọi Ngọc Trinh là “Hoa hậu ao làng” và không thừa nhận cô là đại diện cho nhan sắc Việt Nam. Cùng với vụ việc lộ ảnh nude, Ngọc Trinh trở thành kẻ mang tiếng xấu cho các Hoa hậu Việt Nam khi một số trang điện tử nước ngoài đưa tin: “Hoa hậu Việt Nam lộ ảnh nude”.
Ngoài nghi án khoe thân, Ngọc Trinh cũng bị đánh giá là một nhan sắc thiếu hiểu biết với những phát ngôn hồn nhiên. Cô gái Trà Vinh tự tin khoe body: “không phải ai cũng được nuột nà như tôi”; khoe về bạn trai: “yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ”; khoe về đồ dùng: “Cái túi Chanel cũng 6.000 đô thôi. Tôi chỉ tốn kém ở sinh nhật mình, mỗi lần sinh nhật là tôi đổi xe hơi. Hiện giờ tôi đang đi xe Audi A4” và quay nguyên một đoạn băng khoe những đồ dùng hàng hiệu của mình.
Ngô Tiến Đoàn: Chụp hình đồ lót và cắn môi bạn gái
Việc làm mẫu đồ lót với một người mẫu vốn là chuyện quá bình thường nhưng hai bộ hình của Hoa vương Thế giới 2008 với những tư thế gợi dục cùng vẻ mặt đầy nhục cảm đã khiến dư luận sửng sốt. Trong các bức ảnh, Tiến Đoàn đều mặc độc chiếc quần lót, uốn éo trên đường phố, bãi biển... và dùng tay kéo quần thấp đến độ để lộ cả một phần khu vực nhạy cảm.
Đời sống riêng của Tiến Đoàn cũng gây nhiều chú ý. Bị nghi ngờ cặp với một nam đại gia ngành lụa và sau đó là nữ diễn viên Bích Huyền sau khi đóng chung phim Phía cuối cầu vồng, Tiến Đoàn đều im lặng. Mới đây, hình anh và bạn gái mới lại xuất hiện trên mạng trong tư thế ôm hôn thắm thiết giữa chốn đông người. Amy (tên thật là Giáng Hương) - người tình của Tiến Đoàn - ngay sau đó lên báo chia sẻ về chuyện của hai người, đồng thời khẳng định, Tiến Đoàn không gay như nhiều lời đồn đại. Amy nói không hề biết về mối quan hệ trước kia của Tiến Đoàn và Bích Huyền nên không có chuyện cô giật bạn trai của nữ diễn viên Hà Nội.
Hôm nay, CEO Facebook đã tham gia chuyến trekking qua núi rừng Sapa và khám phá các bản làng người dân tộc. Dự kiến, nhóm khách VIP này sẽ rời Sapa vào ngày mai. Lãnh đạo huyện Sapa cho biết, chưa có kế hoạch gặp gỡ chàng tỷ phú người Mỹ trong hôm nay.
Trekking là hình thức du lịch đi bộ khám phá ở vùng đất hoang sơ hẻo lánh. Loại hình này còn xa lạ với người Việt Nam, nhưng lại là loại hình du lịch quen thuộc ở nước ngoài, nhất là giới trẻ.
Trước đó chiều 25/12, tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ cùng đoàn du lịch (9 người, gồm cả vệ sĩ) lên Lào Cai bằng trực thăng và khoảng 15h30 thì lên thị trấn Sapa. Mark Zuckerberg đặt phòng ở một số khách sạn như Châu Long, Victoria Sapa Resort và Công Đoàn…, song cuối cùng đã cư trú tại một khu nghỉ nằm cách biệt bên ngoài thị trấn Sapa.
Mark Zuckerberg (sinh năm 1984) là một trong hai tỷ phú trẻ nhất nước Mỹ và được tạp chí danh tiếng Time (Mỹ) bình chọn là Nhân vật của năm 2010. Năm 2011, Facebook đạt 800 triệu thành viên và thu về 4,3 tỷ USD, gấp hơn hai lần doanh thu năm ngoái. Mark Zuckerberg và bạn gái Priscilla Chan đã chọn Việt Nam làm nơi đón Giáng Sinh.
Nhóm phóng viên- Tuoitre.vn

Tình thế của họ lúc đó không mấy dễ chịu – họ bị giam lỏng tại nhà riêng những lúc không ở trường quay. Nhưng Shin nói ông có quyền tiếp cận đặc biệt với người thích ẩn dật Kim Jong-il.
“Ông ta nghe tôi bởi vì chúng tôi đến từ Nam Hàn,” Shin trả lời báo The Guardian năm 2003. Ngay cả khi chúng tôi chỉ trích, ông ta cũng muốn chúng tôi phải nói thật. Nếu là người khác thì có lẽ đã bị xử tử vì nói ra những sự thật như thế.”
Shin và vợ cuối cùng cũng trốn được trong một chuyến đi thăm Vienna năm 1986, không lâu sau khi hoàn thành bộ phim Pulgasari.
Bộ phim về quái vật này là một trong số rất ít phim Bắc Hàn được phát hành quốc tế (có thể xem được trên You Tube) và được công bố hoàn chỉnh với nhà sản xuất chính là Kim Jong-il.
Thẩm mỹ
Sự đón nhận của quốc tế nằm rất thấp trong danh sách ưu tiên của Kim Jong-il.
Truyền bá hình ảnh của một Bắc Hàn thành công, trật tự, thịnh vượng luôn mới là mục tiêu chính của ông.
Sự quản lý siêu chi tiết của Kim đối với ngành công nghiệp phim còn lan tới cả phòng phụ trách nghệ thuật.
“Là nữ diễn viên, bọn họ ép tôi phải mặc cái này và không được mặc cái kia,” Kim Hye Young, ngôi sao một thời của điện ảnh Bắc Hàn, đã trốn khỏi đất nước trong những năm 1990.
Những người ra đi khỏi Bắc Hàn cho thấy phần nào thẩm mỹ cá nhân về phim của Kim.
“Kim Jong-il cũng giống như bất kỳ người đàn ông trẻ nào khác. Ông thích phim hành động, phim sex và phim kinh dị,” Shin Sang-Ok trả lời BBC năm 2003.
“Ông ta cũng thích những người phụ nữ mà hầu hết cánh đàn ông ưa thích, ông ta cũng thích James Bond.”
Trên một tờ báo khác, Shin liệt kê danh sách phim được Kim chuộng nhất là Thứ Sáu Ngày 13, Rambo và các phim hành động của Hong Kong.
Ông cũng nói với tờ Seoul Times rằng nam diễn viên yêu thích nhất của vị lãnh đạo là Sean Connery, và nữ diễn viên Elizabeth Taylor.
Phim phương Tây đầu tiên được chiếu rộng rãi ở Bắc Hàn là Bend It Like Beckham, được chiếu cho 12 nghìn người ở Liên hoan Phim Pyongyang năm 2004.
Cựu ngoại trưởng Mỹ Madeline Albright cũng lượm lặt được một số thông tin về thói quen của fan điện ảnh người Triều Tiên này trong một chuyến đi thăm quốc gia vào năm 2000.
Theo tờ New York Times, Kim hỏi Albright xem bà có xem bộ phim mới nào không.
Khi bà trả lời “Gladiator”, Kim nói ông đã xem phim Amistad của Steven Spielbergh và tả rằng phim này “rất buồn”.
Nhưng chân dung chế độ của Kim ở Hollywood lại không được ưa chuộng lắm.
Khi người thương mến của ông, James Bond bị bắt giữ và tra tấn khi thi hành một nhiệm vụ ở Bắc Hàn trong bộ phim Die Another Day, nhà nước gọi bộ phim này là “xúc phạm đến quốc gia người Triều Tiên”.
Nhưng sự cay độc nhất là phim Team America: World Police của Trey Parker và Matt Stones, trong đó có hình rối của Kim Jong-il nhại cách phát âm ngọng của người Triều Tiên, ngồi bên đàn piano hát: “Tôi thật cô đơn.”
Bài hát nhại về một nhân vật lãnh đạo rỗng tuếch và đơn độc, đối với rất nhiều người phương Tây, là ấn tượng chủ đạo về Kim Jong-il.
Kim có thể không chấp nhận biếm họa. Nhưng chắc chắn ông ta là người biết trân trọng sức mạnh tác động của điện ảnh đến con người.
Theo BBC
Google đã đưa vào hoạt động dịch vụ nhạc số trực tuyến Google Music - https://music.google.com từ giữa tháng 11.2011. tuy nhiên mọi kết nối từ bên ngoài nước Mỹ đều được Google lịch sự "từ chối".
Vậy phải làm thế nào? Về cơ bản, bạn cần thiết lập cho máy tính của mình sử dụng một địa chỉ IP ảo có nguồn gốc tại Mỹ thông qua các máy chủ proxy, tuy nhiên việc này đòi hỏi nhiều thao tác cũng như không mấy "tường minh". Còn giải pháp khác, đó là sử dụng những công cụ tạo mạng riêng ảo như TunnelBear.
Với TunnelBear, bạn sẽ được cung cấp một kết nối ảo đến máy chủ quản lý dịch vụ tại Mỹ và từ chính máy chủ này đăng nhập dịch vụ Google Music. Để cài đặt tiện ích này, bạn đến trang chủhttp://www.tunnelbear.com/install và tải về phiên bản thích hợp cho hệ điều hành đang sử dụng trên máy tính (Windows hay Mac). Bài viết này sẽ giới thiệu tiện ích TunnelBear dành cho hệ điều hành Windows.
Tiếp đến, bạn khởi chạy tập tin cài đặt và làm theo hướng dẫn. Trong giao diện cài đặt, bạn hãy đánh dấu tùy chọn “I don’t have a TunnelBear account” để đăng ký một tài khoản miễn phí. Trong bước này, bạn cần nhập đầy đủ các thông tin như địa chỉ email, mật khẩu. Ngay sau khi điền đầy đủ thông tin, bạn sẽ nhận được một email yêu cầu xác nhận thông tin đăng ký tài khoản. Sau đó, bạn mở hộp thư và nhấn vào liên kết "Verify my Account" trong email đó.
TunnelBear cung cấp tài khoản miễn phí.
Bước tiếp theo, bạn hãy chọn “Little TunnelBear Completely Free” để sử dụng bản miễn phí (giới hạn dung lượng 500MB mỗi tháng) và nhấn chọn Next để qua bước kế tiếp. Khi xuất hiện thông báo quá trình cài đặt đã thành công, bạn nhấn chọn Finish.
Tuy nhiên, TunnelBear cần thực hiện thêm công đoạn thiết lập vài thông số kết nối mạng trên máy tính của bạn, do đó hãy nhấn chọn OK khi được yêu cầu. Sau vài giây, quá trình thiết lập mạng sẽ hoàn tất, bạn hãy nhấn chọn Finish một lần nữa để kết thúc.
Để kích hoạt TunnelBear, bạn nhấn đúp chuột lên biểu tượng của tiện ích này trên màn hình Desktop của Windows, sau đó điền vào đầy đủ thông tin đăng nhập và nhấn Log-In.
Giao diện chính của TunnelBear sẽ xuất hiện, hiển thị tình trạng kết nối mạng. Mặc định, nút lựa chọn máy chủ (server) được đặt ở nấc US (Mỹ) nên bạn chỉ cần bấm nút ON/OFF để "lên mạng".
Giao diện TunnelBear sẽ hiển thị màu xanh khi kết nối thành công.
Mọi thứ đã sẵn sàng, bạn hãy mở trình duyệt và tự tin gõ vào địa chỉ của Google Music.
Đăng nhập thành công vào Google Music.
Một lưu ý quan trọng, bạn chỉ cần sử dụng tiện ích TunnelBear trong lần đầu tiên đăng nhập Google Music này. Từ bây giờ trở đi, Google Music mặc định nhớ tài khoản của bạn là "hàng Mỹ" dù bạn đăng nhập dịch vụ từ một máy tính khác không cài TunnelBear.
Ngoài ra, TunnelBear chỉ giúp bạn truy cập và dùng được Google Music, còn nếu bạn muốn mua các bài hát trên đó thì cần có thẻ tín dụng của Mỹ.
Theo PCworld.com
Posted in: Giải trí
Sang đến ngày thứ 4, video clip này đã thu hút được thêm 400 000 lượt xem, được chia sẻ rộng rãi trên các mạng xã hội và khiến nó trở thành một trong những clip được ưa chuộng nhất trong tuần tại Trung Quốc.
Trong đoạn video, một teengirl tay cầm một chai rượu, kéo bạn trai mình vào nhà vệ sinh. Cô bạn này bắt đầu hôn anh bạn rất nồng nhiệt. Nhưng rất tiếc là cậu bạn này có vẻ… không mấy hứng thú và đã đẩy cô bạn táo bạo ra đến 3 lần. Đến lần thứ 4 thì teengirl này đã đẩy và tát liên tiếp bạn trai mình đến 3 lần. Sau một lần “cưỡng hôn” không thành tiếp theo, thì cô bạn này đã đánh bạn trai mình thậm tệ, cuối cùng bỏ đi và để anh bạn nằm lại trên sàn.
Nhưng cậu bạn này không muốn
Kết quả là thế này đây.
Cư dân mạng có nhiều ý kiến trái chiều, và không ít người nghi ngờ tính chân thực. Sau đó thì một cư dân mạng phát hiện ra rằng đây thực ra là một clip được làm cho chiến dịch phản đối bạo lực trong tình yêu, và 2 bạn trẻ này thực chất chỉ là diễn viên mà thôi.
Theo PLXH
9h tối. Hẹn gặp tôi ở một… quán nhậu trên đường Hoàng Sa (quận Bình Thạnh, TP HCM), Minh Trang nói thật: “Chỉ khi có hơi men tôi mới nói về công việc mình từng làm được. Lúc tỉnh táo nhớ lại buồn lắm…”.
Trang chuẩn bị thi tốt nghiệp. Cô là sinh viên năm cuối ngành tài chính – tín dụng một trường cao đẳng có tiếng.
“Ngôi sao” cô đơn
Trang sinh năm 1989. Cô không phải là chân dài, cũng không đẹp rực rỡ. Nhưng Trang có nụ cười tươi tắn, trong trẻo. Kiểu nói chuyện của Trang có chút dễ thương của trẻ thơ và sự thông minh chững chạc. Cô biết cách khơi gợi để người đối diện cởi mở, chia sẻ. Điều đó lý giải tại sao cô PR bar sinh viên này trở thành “sao” ở tất cả những nơi cô làm.
Nhiều khách đến bar chỉ để được ngắm và nói chuyện với Trang. Mỗi lần cô chuyển chỗ làm thì ngay lập tức bar nơi cô vừa ra đi sẽ mất một nguồn doanh thu, còn nơi cô đến sẽ có một lượng khách sộp xuất hiện!
Trang mở lòng bằng nụ cười buồn:
PR bar là những người đi bán nụ cười, mang niềm vui cho người khác và giấu nỗi buồn của mình. Người ta giàu có vô bar quăng tiền, còn chúng tôi thì lượm những đồng tiền đó. Nghề PR bar phải nhìn mặt khách mà sống: khách cười thì cười theo; khách buồn phải làm cho người ta vui; khách im lặng hoài thì căng đầu suy nghĩ phải nói gì để người ta chịu nói, chỉ cần một, hai câu cũng thấy nhẹ lòng rồi.
Nhưng có người khách nào để ý biết PR buồn hay vui! Họ chỉ biết cảm giác của mình thôi. Nếu họ biết chúng tôi rã rời, tủi thân và khóc… như thế nào trong nhà vệ sinh thì họ có nỡ làm những hành động thô thiển nữa không? Họ nghĩ gì nếu biết chúng tôi bị ép uống say mèm, cố móc họng ói cho ra rượu rồi đi như lết lên bar mà mặt vẫn tươi tỉnh, ráng uống tiếp để lấy tiền “boa” của họ?…
Phần lớn khách chỉ nghĩ họ bỏ tiền vô bar mua rượu, uống bia thì những PR như chúng tôi phải làm cho họ vui vẻ. Họ tha hồ “giở trò”. Tủi nhất là khách coi PR như một món hàng, đồ chơi, thản nhiên lựa chọn. PR đứng một hàng dài. Khách chỉ mặt người này người kia như lựa từng con cá! Khi nói chuyện về PR, họ gọi chúng tôi là con PR này, con PR nọ chứ không phải cô Lan cô Linh nào đó.
Khách đi bar trong mắt tôi chỉ có hai dạng: đàng hoàng và không đàng hoàng. Tiếp xúc với nhiều người ở đủ lứa tuổi, thành phần, tính cách… tôi hụt hẫng nhiều lắm. Có những người nhìn rất trí thức, làm cái nghề được xã hội tôn trọng là thầy giáo mà cũng chẳng ra thầy. Ai ngờ sau giảng đường, khi bước vô bar người thầy gần 50 tuổi ở một trường đại học nổi tiếng lại văng tục, nói những câu rất gợi dục.
Khi biết tôi là sinh viên đi làm kiếm tiền học, tôi đã xưng là “con” và gọi bằng “thầy” nhưng vẫn rủ tôi đi khách và làm những hành động không thể có ở một người thầy. Nhưng không phải người nào cũng thế. Có những vị khách rất tôn trọng chúng tôi, xem như em trong nhà hoặc như bạn bè. Họ chỉ uống và nói chuyện phiếm như một cách giải tỏa áp lực cuộc sống. Có người khách còn tạo điều kiện cho tôi học hành, giới thiệu chỗ thực tập trong ngân hàng…
Trở thành “sao” thích, vui nhưng tủi và buồn lắm. Nhiều bữa tôi chạy sô quá trời bàn trong khi những PR khác đứng chơi. Người ghét tôi thì nhìn với ánh mắt đố kỵ. Người hiểu tôi thì nhìn vẻ thương xót. Nhiều bữa khách giành giật tôi, đòi tôi đứng bàn của họ. Rượu, coca, bia… trộn lẫn ngập ứ trong dạ dày. Tôi say mèm, nhảy rất sung, la ó cứ như con hề làm trò vui cho thiên hạ nhìn và cười.
Làm nghề này rất dễ sa ngã. Đáng sợ là sa ngã không phải chỉ vì lý do khách quan mà còn vì chính bản thân PR. Mãnh lực đồng tiền kinh khủng lắm. Quan trọng nhất là mình phải kiên định ngay từ đầu. Có người đưa trước ngay tại bar vài triệu đồng cho một lần “đi chơi”, nói sẽ gửi thêm. Không bao giờ tôi nhận lời “đi chơi” như vậy.
Tôi nghĩ công việc của mình là bán sức khỏe, bán nụ cười, bán lời ăn tiếng nói chứ không phải bán thân. Tôi cũng không dám tin 100% vào khả năng chống đỡ trước cám dỗ của đồng tiền nên ở nhà là an toàn nhất. Tủi thân nhất là mỗi đêm khuya chạy xe về một mình, lạnh, cô đơn, lẻ loi. Tôi cứ tưởng tượng người mình yêu thầm sẽ chạy theo bảo vệ mình rồi ngoái lại đằng sau. Nhưng chẳng có ai trên con hẻm vắng vàng vọt ánh đèn cao áp ấy…
Không ai hiểu và thông cảm cho PR bằng chính PR. Có lần tôi dẫn nhóm bạn cùng lớp vào bar chơi. Kể từ đó họ xa lánh và nhìn tôi với ánh mắt kỳ thị. Họ xì xầm rỉ tai những người khác trong lớp là… tôi làm gái!
Không thể để tuổi trẻ chết mòn…
Ở ngoài tôi rất teen. Nhưng trong bar tôi như một người khác hẳn: chững chạc, không hiền cũng không dữ. Vô môi trường này phải “cứng” chứ yếu quá sẽ bị ăn hiếp ngay! Nói chuyện với khách mà tỏ vẻ ngây thơ thì khách sẽ nói mình giả nai nên phải chững chạc, nửa thật nửa giả.
Bố mẹ chỉ biết tôi làm ở quán ăn. Bố tôi có hai vợ, suốt ngày say xỉn và chửi mắng. Thu nhập quá bấp bênh của mẹ tôi không đủ chi tiêu cho gia đình. Thương mẹ quá, tôi không dám ngửa tay xin tiền tiêu xài lặt vặt. Tôi xin làm PR ở bar LB (quận 3) khi chuẩn bị nhập học. Thật ra công việc này đã cho tôi rất nhiều thứ: có tiền ăn học, giúp gia đình, có nhiều mối quan hệ tốt, tự tin hơn khi giao tiếp chứ không nhút nhát như trước, khả năng nói tiếng Anh tốt hơn vì ở những bar bên quận 1 tôi có nhiều cơ hội tiếp xúc với khách là người nước ngoài.
Tôi đang đi học và có nhiều khách nên được quản lý du di. 5 giờ chiều học xong là lật đật chạy về nhà tắm rửa, không dám ăn cơm, chạy tới chỗ làm đã 7 giờ tối. Bụng lép kẹp nhưng nốc toàn hỗn hợp rượu – coca – bia – trà đá rồi lại “hò”, mệt lử! Tới 1 giờ sáng mới được về. Về nhà chỉ lăn ra ngủ, không ăn uống nổi. Nhiều bữa tôi không còn sức tẩy trang, ngủ thiếp đi. 6 giờ 30 sáng đã chạy xe đi học.
Tôi làm PR là để lấy ngắn nuôi dài. Đến lúc nhận ra việc học quan trọng hơn kiếm tiền thì tôi dừng lại, tập trung học và thi tốt nghiệp. Tôi không dám để tuổi trẻ mình chết mòn trong môi trường này: tiền nhiều mà tai tiếng cũng nhiều. Sau hai tháng trở lại làm sinh viên, nhìn lại khoảng thời gian ba năm qua tôi mừng và sợ. Mừng vì mình không sa ngã. Sợ vì nghĩ lỡ một phút mềm lòng thôi là tôi đã rất khác rồi. Niềm tin trong tôi bị đánh mất nhiều quá. Giờ nghĩ lại tôi thấy thương những cô PR. Họ không trình độ, cứ sáng ngủ tối làm PR, tương lai mù mịt, mơ hồ…
Tôi còn có tuổi trẻ, có học hành và cả một tương lai. Chính những lúc khó khăn nhất là lúc tôi thấy mình mạnh mẽ nhất để chiến thắng nghịch cảnh cuộc đời. Tôi tự hào, trong bất cứ ngành nghề nào, bản thân người trẻ phải quyết định được vị trí và sự lựa chọn giá trị của mình. Tôi luôn tin như vậy!
Theo Tuổi Trẻ

