Showing posts with label Nga. Show all posts
Showing posts with label Nga. Show all posts

Monday, February 13, 2012

Thay đổi từ bên trong đảng cộng sản

Để mở rộng phạm vi tranh luận về vai trò của Trí thức và Đảng Cộng sản, BBC xin trích lược tư liệu từ nghiên cứu của tác giả Archie Brown về tác động của giới trí thức đến cải cách ở Liên Xô và Đông Âu trước đây:

Sự phát triển của tư duy phê phán trong giới trí thức thuộc đảng cộng sản vào những năm dẫn tới cải cách ở Tiệp Khắc (thập niên 1960), và ở Liên Xô khoảng từ 1985 đến 1989 là quá tình tối quan trọng để ta hiểu cả về Mùa Xuân Praha và Perestroika.

…Trong các nước cộng sản nói chung, và nhất là tại Liên Xô, đại đa số chuyên gia hàng đầu trong khoa học xã hội – các luật gia làm nghiên cứu, nhà kinh tế, nhà xã hội học và phân tích gia chính trị – đều là đảng viên. Chính từ hàng ngũ của họ mà các ý tưởng phê phán có sức nặng nhất đã tỏa ra.

Tác động từ trong ra

Sự xuất hiện của tư duy phê phán và mới mẻ về hệ thống kinh tế và chính trị, đến từ chính bên trong đảng, có tầm quan trọng quyết định khi các cơ hội - chứ không phải sự lựa chọn có chủ ý - đưa ra sân khấu chính trị những nhà lãnh đạo của đảng có đầu óc cởi mở trước ý tưởng mới và trước chính sách sáng tạo.

Nhưng vì hệ thống đã là như thế nên ngoại trừ một cuộc cách mạng vốn quá mạo hiểm nên hiếm ai dám thử thì chỉ có thay đổi ở đỉnh cao của bộ máy chính trị mới quyết định được rằng liệu tư duy phê phán (critical thinking) và mới mẻ có tạo ra ảnh hưởng đến chính trị thực sự hay chỉ mãi mãi là trò chơi trí tuệ mà thôi.

Những nhà trí thức có đầu óc cải cách mà vẫn giữ chỗ hàng chục năm trong bộ máy của các đảng cộng sản cầm quyền, nơi cũng chỉ có đôi ba cải tổ yếu ớt xảy ra, thường bị người quyết định đứng hẳn ngoài hệ thống chê là những kẻ chờ thời.

Họ cũng có thể bị tố cáo là tự đánh lừa mình vì cố tin vào hy vọng tạo ra thay đổi bằng cải cách cấp tiến từ bên trong cấu trúc chính thống, hoặc vì tin rằng họ có thể tác động ít nhiều đến hướng đi của chính sách nhà nước.

Nhưng không có câu trả lời nào là duy nhất đúng khi ta nhìn vào toàn bộ hệ thống cộng sản và đặt câu hỏi rằng ‘các nhà cải cách từ bên trong’ - còn có tên là ‘bất đồng trong cơ chế’ (intrastructural dissenters) - đã đúng hay sai khi họ đánh giá cách thực tiễn nhất để tạo ra thay đổi chính là làm từ bên trong.

Trong hơn một nửa số nước cộng sản thì ít thấy có bằng chứng cho điều này. Nhưng ở Hungary cho tới một mức độ, và ở Tiệp Khắc cho tới trước khi phong trào cải cách bị xe tăng Liên Xô đè nát, và đặc biệt quan trọng là ở Liên Xô và Trung Quốc, cải tổ từ trong đảng (intra-party reform) có tính quyết định hơn hẳn sức ép từ bên ngoài hàng ngũ đảng trong việc làm thay đổi hệ thống một cách đáng kể.

Điều rõ ràng là thật ít có ai vào đảng cộng sản ngay từ đầu với ý tưởng để cải tổ nó từ bên trong.

Một trong số người khiến ta có thể tin là từng nghĩ như vậy khi bà ấy nói về điều đó chính là Ludmilla Alexeyeva, người sau trở thành một nhà bất đồng chính kiến có tiếng ở Liên Xô. Đến một lúc bà xác định rằng ‘niềm tin của tôi là Đảng có thể cải tổ được từ bên trong đã hóa ra chỉ là ảo tưởng không hơn không kém’.

Nhưng dù Đảng Cộng sản Liên Xô đã không tự cải tổ từ bên trong được một cách thành công – đa số quan chức cao cấp của đảng này ủng hộ cuộc đảo chính tháng 8/1991 nhằm quay ngược kim đồng hồ lịch sử về trước Perestroika – chính các Thay Đổi từ bên đảng mà ra khi được áp dụng đã biến đổi toàn bộ hệ thống chính trị…

Nếu chỉ có một thiểu số nhà cải cách cấp tiến trong nội bộ Đảng Cộng sản Liên Xô gia nhập đảng với ý muốn thay đổi hệ thống, thì câu hỏi sẽ là Điều Gì đã thay đổi trong tư duy của các nhà cải cách trong Đảng.

Chia tay từng gia đoạn

Một nhà cải cách Tiệp đã nói: “Thất bại là chất xúc tác mạnh nhất để thay đổi.”

Nhưng để̀ thừa nhận rằng kinh tế yếu kém và sự thiếu vắng tự do chính trị là một thất bại (failure) cũng đòi hỏi một số tiêu chuẩn để so sánh.

Chính các trí thức trong tầng lớp trên hoặc các chuyên gia (của Đảng) trong nhiều lĩnh vực là những người có cơ hội đi sang Phương Tây nhiều hơn các công dân thường. Những gì họ chứng kiến và nghe thấy đã có tác động.

Tuy vậy, xúc tác ban đầu để thay đổi cách nghĩ lại thường đến từ các tác phẩm ‘viết từ bên trong ý thức hệ’ chứ không phải từ những người đối kháng.

Như Janos Kornai từng nêu khi ông nói về thời kỳ ông vẫn ‘là cộng sản một nửa hoặc ba phần tư’…thì các bài viết của lý thuyết gia cộng sản Nam Tư Edvard Kardelj và cuốn tiểu sử Stalin của Issac Deutscher mà ông đọc bằng tiếng Đức đã tác động đến ông nhiều nhất.

Cũng phải thấy rằng các nhà cải cách trong đảng cộng sản chia tay với ý thức hệ bảo thủ qua từng giai đoạn. Ban đầu, họ bác bỏ sự tàn bạo của hệ thống Stalinist nhưng vẫn tin rằng Đảng Cộng Sản cần nắm độc quyền chuyên chính, và chỉ cần quay lại với các ý tưởng của chủ nghĩa Lenin là mọi việc sẽ tốt đẹp.

Sau đó, như Kornai viết, “nhiều người hiểu rằng hệ thống hiện thực trước mắt được phát triển ở Liên Xô và các nước cộng sản khác đã đúng là bao gồm không chỉ tư tưởng của Stalin, và của cả Lenin và thậm chí một số tư tưởng cơ bản của Marx…”

Bước [chuyển biến] này thường không khiến các nhà cải cách bên trong đảng vội tung ra cuộc tấn công vào Lenin. Trái lại, họ thường bước vào cuộc chiến về trích dẫn, và chọn cách dùng những đoạn của Lenin thích hợp với mục tiêu của mình.

Vì Lenin, nhất là ở Liên Xô, luôn là nguồn của tính chính danh cho quan điểm chính trị cho đến hết thập niên 1980.

Chính Alexander Yakovlev, người vào thời hậu Liên Xô đã nhận ra Lenin với sự kinh hãi, còn từng trích dẫn Lenin cho tới năm 1989.

Gorbachev cũng kính trọng Lenin không chỉ trong thời kỳ cầm quyền mà còn sau khi đã từ bỏ quyền lực. Nhưng ông cũng bỏ chủ nghĩa Lenin từng bước và năm 1987 đã tuyên bố muốn thay ‘dân chủ tập trung’ bằng ‘đa nguyên xã hội chủ nghĩa’…

Điều quan trọng trên hết là cuối cùng Gorbachev đã 'chia tay' hẳn với Lenin qua việc công nhận phương tiện trong chính trị cũng quan trọng không kém gì mục tiêu, và các mục tiêu ảo tưởng sẽ chỉ là thứ quái vật nhiều đầu nếu được theo đuổi bằng các biện pháp bạo lực và phi dân chủ...

Các đoạn trích lấy từ cuốn 'The Rise and Fall of Communism' (2009) của Giáo sư Archie Brown, Đại học Oxford, Anh Quốc. Trong bài sau sẽ là các đoạn về 'Khủng hoảng và Cải cách' và vai trò của lãnh đạo cộng sản gia đoạn chuyển đổi.

Theo BBC

Sunday, January 8, 2012

Putin và Medvedev có chịu đổi nhà?

Cuộc bầu cử Tổng thống Nga tới đây theo dự kiến có thể sẽ chứng kiến việc thủ tướng Nga Vladimir Putin ra tranh cử chức vụ Tổng thống và không ngoại từ khả năng cựu tổng thống qua hai nhiệm kỳ sẽ giành được "thắng lợi."

Câu hỏi đặt ra là trong trường hợp đó, nếu ông Putin và đương kim tổng thống Dmitri Medvedev hoán đổi chức vụ, liệu họ có hoán đổi các đặc quyền vật chất mà trong đó là các dinh thự sang trọng, tiện nghi đang hưởng hay không. Đây có thể sẽ là một câu hỏi chưa có ngay câu trả lời, theo BBC Tiếng Nga.

Về mặt chính thức, Tổng thống Nga có bốn dinh thự: điện Kremlin ", "Gorki-9" ở khu vực tinh tú và cao cấp Rublevka ở Moscow, "Bocharov Ruchei" ở Sochi ngay trên bờ Biển Đen, và" Dolgie Borody" tại Valdai ở trung bộ nước Nga.

Thủ tướng Nga, mặt khác, có hai nơi cư trú chính thức: "Novo-Ogaryovo" tại Moscow và "Riviera" và một nhà nghỉ ở Sochi. Nhà nghỉ này có thể nhỏ hơn dinh thự "Bocharov Ruchei", nhưng được cho là có một hồ bơi và phòng tắm hơi.

Ngoài ra, người ta cũng được biết có một số cung điện, lâu đài và dinh thự khác rải rác trên khắp nước Nga, được dành riêng cho thời gian thư giãn và giải trí của các quan chức chính phủ.

Vladimir Kozhin, Chánh văn phòng Tổng thống, gần đây loan báo việc xây dựng một dinh tổng thống mới là "Yantar", vốn đã được hoàn thành ở Kaliningrad, vùng lãnh thổ Nga nằm giữa Ba Lan và Lithuania trên bờ biển Baltic.

Người lên làm Tổng thống tới đây chắc chắn sẽ tiếp tục "kết hợp công việc với thú vui giải trí," theo BBC Tiếng Nga.

Mùa hè năm ngoái, Tổng thống Medvedev từng dừng kỳ nghỉ của mình ở khu nghỉ mát trên Biển Đen là Sochi để tới gặp Thủ tướng Putin trên sông Volga.

Người ta đã thấy xuất hiện cảnh quay một "cuộc hội ý" của hai lãnh đạo, trong bối cảnh của một chuyến dã ngoại câu cá và thư giãn bằng du thuyền.

Khi đó, Tổng thống Medvedev được thấy xuất hiện với một bộ đồ đi câu và bơi lội "ướt sũng" với một máy ghi hình chuyên dụng dưới nước gắn kèm.

Tại Nga, các dinh thự và nhà riêng của Tổng thống không mở cửa cho công chúng, mặc dù chúng đều được xây dựng, mua, phục hồi, tân trang, duy tu, bảo dưỡng v.v... dựa trên tiền nộp thuế của dân.

"Vương giả hơn phương Tây"

Chi phí hoạt động và duy trì các dinh thực của Tổng thống không bao giờ được tiết lộ, và tất cả các thông tin về chúng vẫn còn lưu giữ bảo mật chặt chẽ.

Mùa đông năm ngoái, cộng đồng mạng Internet của Nga đã sôi nổi thảo luận khả năng các quan chức Nga và các doanh nhân có thể có những biệt thự bí mật cũng như các cung điện.

Bán nguyệt san "Kommersant-Dengi" còn xuất bản một bài viết dài về chủ đề này, bao gồm thông tin về các dinh thự hiện hữu của Tổng thống Nga và Thủ tướng Chính phủ, và những cơ sở khác đang được xây dựng.

Tờ báo tính toán sơ bộ có tới 26 dinh thự đang được ở hoặc đang được xây cất, giữa hai người.

Và có vẻ như con số 26 này là quá nhiều khi so sánh đặc lợi, ưu đãi của hai nguyên thủ Nga với các đồng nhiệm ngay tại châu Âu.

Có một ngoại lệ, theo ước tính không chính thức, Tổng thống Ukraine, một quốc gia cựu cộng sản trong Liên Xô cũ, có nhà ở nhiều hơn bất kỳ nhà lãnh đạo châu Âu nào khác.

Phủ Tổng thống Ukraine từ chối tiết lộ bất kỳ thông tin nào về vấn đề này. Tuy nhiên, năm 2005, Chánh văn phòng Phủ này, Ihor Tarasyuk, cho biết vị nguyên thủ quốc gia, tổng thống Victor Yanukovych, có số nhà ở lên tới 12. Ngoài ra, còn có dinh thự sang trọng mới khác được xây dựng cho tổng thống.

Trong khi đó, Tổng thống Pháp và Thủ tướng có số nhà ở ít hơn so với các đối tác Nga của họ.Thật vậy, vẫn theo quan sát của BBC Tiếng Nga, Thủ tướng Pháp Francois Fillon chỉ có một nơi cư trú - điện Matignon ở Paris.

Tổng thống Nicolas Sarkozy đón tiếp khách nước ngoài tại cung điện Elysee, Hotel de Marigny, và Fort de Bregancon (nhà nghỉ của tổng thống).

"Chức năng, nội dung của các khu dinh thự đều giống nhau là người ta có thể sống và làm việc ở đó... tôi không nghĩ rằng bất kỳ việc di dời nào là cần thiết"

Chánh văn phòng Phủ Tổng thống Nga Kozhin

Ngoài ra, người đứng đầu lưỡng viện của Quốc hội và nhiều Bộ trưởng được hưởng nhà ở tư nhân.

Song từ năm 2009, dinh thự lâu đài Rambouillet Castle gần Paris, trước đây là nơi nghỉ hè của Tổng thống, đã được dùng làm một viện bảo tàng. Souzy la Briche, một động sản trong vùng Ile-de-France hiện đang được cho thuê, để thích hợp hóa với việc cắt giảm ngân sách chính phủ.

Trong số nhà ở và bất động sản của Nữ hoàng Anh là: Buckingham Palace, Windsor Castle, Palace Holyroodhouse ở Edinburgh và lâu đài Balmoral. Tất cả trong số đó đều mở cửa cho công chúng trong suốt mùa hè, nếu không có thành viên của gia đình Hoàng gia hiện diện tại nơi cư trú.

Danh sách nhà ở, bất động sản và cung điện của Hoàng gia còn dài hơn nữa, tuy nhiên đã không còn du thuyền hoàng gia nữa. Năm 1997, 'the Britannia' đã ngừng hoạt động do chi phí bảo dưỡng cao.

Thủ tướng David Cameron có hai nơi ở: Số 10 Downing Street, và một nhà nghỉ Chequers ở Buckinghamshire.

Tổng thống Mỹ Barack Obama có dinh thự chính thức ở tòa Bạch Ốc ở Washington, cùng một nhà nghỉ tại Trại David ở Maryland. Blair House cũng được sử dụng cho việc tiếp nhận khách nước ngoài.

Tổng thống và thủ tướng của Đức mỗi người có một dinh thự. Tổng thống có điện Bellevue Palace ở Berlin và biệt thự Hammerschmidt Villa ở Bonn. Tòa biệt thự Bonn của ông đã được gọi "Nhà Trắng ở Đức" do của nó có phong cách kiến trúc tương tự như dinh thự Bạch Ốc của Tổng thống Mỹ.

Thủ tướng Đức Angela Merkel có thể ở tại dinh thự Bundeskanzleramt và Schomburg Palace ở Bonn, nhưng bà thích sống với chồng trong một căn hộ tư nhân cạnh Bảo tàng Pergamon tại Berlin.

"Không cần di chuyển?"

Như thế, xem ra, các lãnh đạo Nga, quốc gia cựu cộng sản và thành viên chính của Liên Xô cũ, có vẻ có những đặc quyền còn "vương giả" nhiều hơn lãnh đạo ở các quốc gia "tư bản xịn" phương Tây.

Đó là chưa kể tới một kế hoạch mới, mà trong tháng 1 năm 2011, Viktor Khrekov, người phát ngôn chính thức của Phủ Tổng thống đã xác nhận việc sẽ mua một du thuyền bề thế phục vụ cho việc tiếp các vị khách quý, như tại Thế vận hội Olympic 2014 ở Sochi.

Tuy nhiên, ông này từ chối tiết lộ giá cả của chiếc du thuyền hoặc tên của nhà sản xuất.

Còn khi được hỏi về việc nếu có sự hoán chuyển quyền lực giữa hai ông Putin và Medvedev, liệu hai ông có cần phải hoán chuyển "nhà ở, dinh thự" hay không, sau khi ông Putin có thể tái cử Tổng thống vào tháng ba, ông Kozhin, Chánh văn phòng Phủ Tổng thống cho biết:

"Chức năng, nội dung của các khu dinh thực (cho hai vị lãnh đạo) đều giống nhau là người ta có thể sống và làm việc ở đó," ông nói.

"Cả hai nơi đều có tất cả các loại phương tiên, thiết bị giao tiếp. liên kết, tất cả mọi thứ mà các Tổng thống của nước Nga đòi hỏi phải có để thực hiện sứ mạng của mình, tôi không nghĩ rằng bất kỳ việc di dời nào là cần thiết," Kozhin khẳng định.

Theo BBC

Monday, December 26, 2011

Cả chục ngàn người biểu tình ở Moscow


Những người biểu tình ở Nga lồng ảnh ông Putin với một "bao cao su" nhằm đáp lại chỉ trích của ông này với họ.

Hàng chục ngàn người tập trung tại trung tâm Moscow để phản đối cuộc bầu cử Quốc hội bị cáo buộc gian lận.

Một biển người biểu tình đi dọc theo đại lộ Sakharov Avenue, chỉ cách Kremlin một vài dặm, trong nhiệt độ dưới không.

Các cuộc biểu tình, tuần hành đang diễn ra trên khắp nước Nga, với cuộc biểu tình lớn đầu tiên nổ ra ở thành phố viễn đông Vladivostok.

Tại thủ đô Moscow, các nhà tổ chức hy vọng khoảng 50.000 người sẽ tập hợp để nghe các bài phát biểu của nhiều nhân vật đối lập.

Tổng thống Dmitry Medvedev đã công bố cải cách chính trị trong tuần này, nhưng nhiều người biểu tình nói rằng điều đó là không đủ.

Họ đang đòi tổ chức lại cuộc bỏ phiếu vừa qua mà trong đó đảng của Thủ tướng Vladimir Putin đã “giành thắng lợi.”

An ninh được thắt chặt trong toàn thành phố, với 40 xe bus trở đầy cảnh sát chống bạo động được xếp hàng dọc theo hướng đại lộ, theo truyền thông Nga.

‘Bầu cử tự do '

Tại Moscow, người biểu tình cầm trong tay các trái bóng bay màu trắng và biểu ngữ với khẩu hiệu "Ủng hộ bầu cử tự do" khi các cuộc biểu tình khai mạc.

Đây là một phong trào quần chúng rộng lớn của Moskva, phóng viên BBC Daniel Sandford đưa tin tại thủ đô Nga cho hay.

Cuộc biểu tình tại Moscow hôm thứ Bảy – được phép của chính quyền - được tổ chức bởi một liên minh các lực lượng đối lập.

Khoảng 47.000 người tuyên bố trên Facebook rằng họ tham dự, và khoảng 10.000 người khác nói rằng họ có thể tham gia các cuộc biểu tình.

Trong số những người tham dự sự kiện này là blogger nổi tiếng chống Kremlin, Alexei Navalny, ông có mặt sau khi được thả tự do khỏi nhà tù do đã tham gia một cuộc biểu tình ở Moscow ngày 10 tháng Mười Hai.

Dự kiến trong số 22 diễn giả đăng đàn ở Moscow ​​sẽ bao gồm nhà thách thức và đối kháng với Putin, ông Mikhail Prokhorov và cựu lãnh đạo Liên Xô Mikhail Gorbachev.

Ngoài các chính trị gia, còn có các nhân vật khác như nhạc sĩ Yuri Shevchuk, diễn thuyết thông qua kết nối video, nhà văn chinh thám Boris Akunin, nhà vận động Urals chống ma-túy Yevgeny Roizman và nhà châm biếm Viktor Shenderovich.

'Hủy bỏ kết quả'

Các nhà tổ chức cho biết khoảng 50.000 người đã tập hợp vào ngày 10 tháng Mười Hai, trong một cuộc biểu tình chống chính phủ lớn nhất kể từ khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991.

Phe đối lập, được khuyến khích bởi thành công đó, đang buộc điện Kremlin vào thế bị động.

Hôm thứ Năm, ông Medvedev đã đề xuất tổ chức bầu cử trực tiếp bởi các thống đốc vùng và đơn giản hóa các thủ tục đăng ký hoạt động với các đảng phái chính trị, thế nhưng những người biểu tình nói rằng cacs nhượng bộ không đi đủ xa, theo phóng viên BBC Steve Rosenberg tại Moscow.

Tuy nhiên, một trong những vấn đề chính của phe đối lập là không có nhà lãnh đạo duy nhất có thể đoàn kết toàn bộ, phóng viên của chúng tôi cho biết thêm.

Theo kết quả chính thức của cuộc bầu cử Duma Quốc gia Nga, đảng Nước Nga Thống nhất đang cầm quyền bị tụt phiếu từ 64% xuống còn 49%, mặc dù đảng này vẫn dễ dàng "đứng đầu."

Nhưng có một dư luận và quan điểm, được trao đổi rộng rãi trên các video quay từ điện thoại di động và trên các trang mạng xã hội, rằng đã có gian lận bầu cử quy mô lớn và rằng đảng của ông Putin đã lừa dối để giành chiến thắng.

Điện Kremlin bác bỏ cáo buộc này.

Tại Vladivostok, những người biểu tình mang các áp phích kêu gọi ông Putin phải được đưa ra xét xử và nghị sỹ cấp vùng Artyom Samsonov nói các kết quả bầu cử cần phải bị hủy bỏ.

Theo BBC

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More